mỗi ngày nhất định phải hôn một cái
Edit: Động Bàng Geii ..o0o.. Giọt nước bắn tới trên mặt Chu Tử Chu. “Cậu làm gì vậy hả, đừng nghịch nước nữa.” Chu Tử Chu lau đi mấy giọt nước bị Kiều Lưu vẩy tới, tuy rằng nước là nước lạnh, thế nhưng cậu chẳng hiểu tại sao lại cảm thấy giọt nước lưu […]
Chương 1. ..o0o.. Chu Tiểu Chu vác một cái túi vải bố to, đến trường học. Đại học khai giảng ngày đầu tiên, người đông rộn ràng náo nhiệt, cậu cả đầu đầy mồ hôi nhễ nhại mà chen chúc ở bên trong đám đông, tựa như mấy ngàn con vịt đang chen chúc về phía trước
Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái – Chương 7. Bởi. van hien nguyen. 0. Thuộc truyện: Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái
6. Hạt hướng dương. 7. Dưa chuột. Những thực phẩm quanh ta đôi khi lại mang đến những tác dụng bất ngờ với sức khỏe, sắc đẹp của chị em.Cùng ghi lại những thực phẩm sau dùng trong thực đơn hàng ngày để trẻ lâu nhé các chị em. 1. Quả bơ. Bơ là loại quả luôn
Read Review 271 - Mỗi Ngày Nhất Định Phải Hôn Một Cái from the story REVIEW & SPOIL TRUYỆN ĐAM MỸ HAY by Liberosie2201 ( Tiểu Bảo Bối🌊🐳) with 616 reads. 1v1
Làm Mai Mối Cái Này Một Khối, Ta Ai Cũng Không Phục (Tố Môi Giá Nhất Khối, Ngã Thùy Đô Bất Phục) Chương 264 : Ông trời ơi, nơi hẹn hò công tác đãi ngộ tốt như vậy? Người đăng: RyuYamada . Ngày đăng: 23:45 16-10-2022
Vay Tien Nhanh Ggads. Thể loại vườn trường, mối tình đầuEdit Động Bàng GeiiNội dung nhãn tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, thanh thuỷ ngọt văn edit có tí nước thịtTìm tòi mấu chốt tự diễn viên Chu Tử Chu, Kiều Lưu ┃ Phối hợp diễn Trì Vọng, Chung Lập Hề ┃ cái khác đọc rồi biếtCũng bởi vì Kiều Lưu bị đạo sĩ nói rằng vận mệnh như thế, âm dương bất định, hàn khí tê liệt ngăn trở tâm dương, không có thuốc nào có thể trị, không có cách nào có thể chờ đến khi Kiều Lưu gặp người thích y, bao dung y, mang ấm áp lại cho y, đem y xem như người bình thường chủ động nắm lấy tay y…Nghèo kiết xác giá trị vũ lực level max thụ VS ngạo kiều trung nhị bá đạo hay ngượng ngùng chính hiệu phú nhị đại công.
Bỏ qua nội dung Tác giả Quân Mai Tuyền Hạ 君埋泉下 Thể loại vườn trường, mối tình đầu Editor Động Bàng Geii Đồng hợp tác QT ngạo kiều công + GG dương quang thụ Bìa do bạn MMoc làm ạ. Love u Văn án Đạo sĩ nói, Kiều Lưu vận mệnh như thế, âm dương bất định, hàn khí tê liệt ngăn trở tâm dương, không có thuốc nào có thể trị, không có cách nào có thể phá. Thẳng cho đến khi Kiều Lưu gặp người thích y, bao dung y, mang ấm áp lại cho y, đem y xem như người bình thường chủ động nắm lấy tay y… Nghèo kiết xác giá trị vũ lực level max thụ VS ngạo kiều trung nhị bá đạo hay ngượng ngùng chính hiệu phú nhị đại công. Nội dung nhãn tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, thanh thuỷ ngọt văn edit có tí nước thịt Tìm tòi mấu chốt tự diễn viên Chu Tử Chu, Kiều Lưu ┃ Phối hợp diễn Trì Vọng, Chung Lập Hề ┃ cái khác đọc rồi biết Mục Lục 01 ┃ 02 ┃ 03 ┃ 04 05 ┃ 06 ┃ 07 ┃ 08 ┃ 09 ┃ 10 11 ┃ 12 ┃ 13 ┃ 14 ┃ 15 ┃ 16 17 ┃ 18 ┃ 19 ┃ 20 ┃ 21 ┃ 22 23 ┃ 24 ┃ 25 ┃ 26 ┃ 27 ┃ 28 29 ┃ 30 ┃ 31 ┃ 32 ┃ 33 ┃ 34 35 ┃ 36 ┃ 37 ┃ 38 ┃ 39 ┃ 40 41 ┃ 42 ┃ 43 ┃ 44 ┃ 45 ┃ 46 47 ┃ 48 ┃ 49┃ 50 [End] Ngày mang thai 20/12/2017
Edit Động Bàng Geii..o0o..Trong ruộng lúa vang lên tiếng chó sủa inh ỏi, không lâu lắm liền hấp dẫn sự chú ý của mọi người xung quanh chạy tới. Còn có mấy người lớn trong thôn, giọng nói có chút quen thuộc, cố gắng kiềm chế con chó tại Chu Tử Chu cũng không để ý tới tình huống con chó vàng nhà mình với con ngao kia nữa, cậu ngồi xổm xuống xắn ống quần Kiều Lưu lên nhìn một cái, sắc trời quá tối, hoàn toàn không nhìn thấy rõ vết thương tới cùng là như thế nào, xúc cảm trên tay chạm tới đều là một mảng máu ấm đột nhiên xoay người vọt về phía Lưu sợ hết hồn, hét lớn “Cậu làm gì đó?”Chu Tử Chu vọt tới chỗ hành lý của bọn họ bị rơi xuống, vội vàng cầm lấy một chai nước khoáng, chạy trở về, rửa sạch vết thương trên chân Kiều tim trong lòng ngực Kiều Lưu thịch thịch hai tiếng, đều bị Chu Tử Chu doạ sợ. Y thiếu chút nữa còn tưởng cái tên ngốc Chu Tử Chu này chạy về tìm con chó kia tính nước sát trùng xong, Chu Tử Chu liền ném đi, gấp rút nói “Có đi được không, chúng ta nhanh chóng lên bệnh viện trên trấn đi, hiện tại còn chưa muộn, đi tiêm vắc xin phòng bệnh.”“Cũng không đau lắm, có thể đi được.” Kiều Lưu tỏ vẻ nói, sau đó hướng về phía trước đi một nhíu mày, sắc mặt tái nhợt, lại liều mạng đi thêm vài Tử Chu bỗng nhiên tiến tới ngồi chồm hổm ở trước mặt y, vỗ vai của mình nói “Lên đi, tôi cõng cậu.”“Cho xin đi, cậu có thể cõng được tôi sao? Sau đó cả hai chúng ta đều lăn xuống ruộng à.” Kiều Lưu còn có tâm tình đi đùa Tử Chu nói “Tôi không phải đang đùa với cậu đâu! Kiều Lưu, cậu nhanh lên đi, tôi đưa cậu tới bệnh viện.”Kiều Lưu sửng sốt, bởi vì Chu Tử Chu nửa ngồi chồm hổm trước mặt y, đầu rũ xuống, cả người cứng ngắc, trong giọng nói còn mang theo mơ hồ tiếng nức nở. Kiều Lưu quen Chu Tử Chu lâu như vậy rồi, vẫn luôn vì bộ dáng ngốc nghếch của cậu tức đến nghiến răng, bao giờ cũng phản ứng chậm hơn người khác, nhưng y vẫn chưa bao giờ nhìn thấy bộ dáng kích động như thế này của cậu. Rốt cuộc hiện tại cũng đã được lĩnh hội chốc, Kiều Lưu bỗng nhiên cảm thấy chỗ mắt cá chân cũng không còn đau đợi cho Kiều Lưu do dự thêm, Chu Tử Chu liền ôm lấy hai chân Kiều Lưu, đem người đẩy về phía lưng mình. Sau đó cậu hít một hơi thật sâu, bất chấp tất cả, điên cuồng chạy trong đồng ruộng lầy lội tối trời đen thui, lại không có đèn đường, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở dốc của Chu Tử Chu cùng nhịp tim kịch liệt của Lưu lần đầu tiên trong đời được người khác cõng, triệt để choáng váng, qua một hồi, mới cứng nhắc nằm sấp xuống, dùng hai tay ôm lấy cổ Chu Tử Tử Chu hướng về phía đường lớn, một bên vừa chạy vừa đón Lưu đem mặt chôn ở hõm cổ Chu Tử Chu, nghiên đầu hôn lên vành tai Chu Tử Chu, tận lực làm dịu bầu không khí, nói “Sao cậu lại sốt ruột như vậy chứ, cũng đâu có gì nghiêm trọng, sau đó…”Lời còn chưa dứt, Chu Tử Chu đã oán giận nói “Cái này còn bảo không nghiêm trọng! Chắc chắn là phải khâu mười mũi rồi!”“Cậu trù ẻo cái gì vậy hả?” Kiều Lưu lập tức nở nụ cười, quả thật là một bộ dáng dửng dưng không có chuyện gì, thậm chí vì được Chu Tử Chu che chở mà còn có chút hả hê, nói “Khâu thì khâu, trên người đàn ông phải có mấy vết sẹo mới gọi là đàn ông.”Chu Tử Chu chạy tới cả đầu đầy mồ hôi, nghe thấy y nói như vậy, quả thật là tức đến muốn Lưu cố ý nói “Trừ phi cậu để ý tới sẹo trên người tôi.”Kiều Lưu dùng tay ôm lấy cổ Chu Tử Chu, một cái tay khác lau đi mồ hôi trên chóp mũi cậu, buồn cười hỏi “Nếu không thì cậu gấp gáp làm cái gì?”“Tôi…” Chu Tử Chu không biết nói gì, giọng nói cậu lập tức trở nên khàn đặc “Tôi chỉ là lo lắng, hơn nữa còn rất đau lòng. Cậu bị như vậy, tôi rất khó chịu.”Kiều Lưu run lên, ngón tay thuận theo chóp mũi thẳng tắp của Chu Tử Chu, chạm tới đôi mắt cậu, tất cả đều là nước mắt. Lúc này Kiều Lưu mới phát hiện, Chu Tử Chu ấy vậy mà rơi nước mắt.“Cậu khóc à?” Kiều Lưu có chút không dám Tử Chu từ trong lỗ mũi phát ra một tiếng nức nở, nước mắt ở trên mặt thật ngứa, cậu không có tay đi lau nó, không thể làm gì khác là xoay mặt đi, ở trên mặt Kiều Lưu cọ cọ, đem nước mắt của mình đều cọ tới trên mặt Kiều Lưu lại cười nói “Cậu ăn gan hùm rồi, dám lấy mặt tôi làm giẻ lau, lau cả nước mũi lên hết mặt tôi rồi này.”Chu Tử Chu nhỏ giọng “Hừ.”Có chiếc xe đi ngang qua, ánh đèn loé lên từ đèn pha phía trước, rọi sáng hai khuôn mặt trẻ tuổi anh tuấn, nhưng hiện tại đều là chật vật còn có chút bẩn Lưu lau nước mắt cho Chu Tử Chu, xoa xoa đầu cậu, nhỏ giọng dỗ dành nói “Được rồi được rồi, ngoan, tới bệnh viện thôi, đừng khóc nhè nữa.”Chu Tử Chu gật đầu, nắm chặt lấy chân Kiều Lưu, lại nghiên đầu đi một câu cũng không Lưu dùng mặt cà cà trên cổ Chu Tử Chu, hai tay ôm lấy Chu Tử Chu càng chặt đường lớn xe không ít, rất nhanh Chu Tử Chu liền gặp người quen ở trong thôn, gã là người giao hàng qua núi, lần này vừa mới giao hàng xong, liền giúp đỡ Chu Tử Chu đem Kiều Lưu dìu lên phía sau, sau đó lái nhanh tới bệnh bệnh viện rồi, hết chạy tới phòng cấp cứu, lại đi tiêu độc, sau đó là đi tiêm vắc sĩ truyền nước cho y xong, sau đó chỉ bảo nhớ chú ý một chút, cũng không có gì nghiêm trọng, Chu Tử Chu lúc này mới thở phào nhẹ không còn khí lực mà dựa vào hành lang bệnh viện, duỗi ống tay ra lau đi nước mắt. Vừa nãy chạy quá nhanh, cả người Chu Tử Chu đều ướt đẫm mồ hôi, sau khi cởi áo khoác ra, trước ngực đều bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp. Tay chân cậu cũng không còn sức lực gì, tựa như khối chì nặng trình trịch Lưu ngồi ở trên băng ghế ở hành lang, ngẩng đầu nhìn Chu Tử Chu, đem áo khoác nhặt lên nói “Mặc vào đi, vừa mới ra mồ hồi liền cởi áo ra rất dễ bị cảm đó.”Chu Tử Chu nhận lấy quần áo, tay có chút phát Lưu hỏi “Cậu run cái gì?”Chu Tử Chu lắc đầu một cái, nói “Không phải, là cậu quá nặng, tôi cõng lâu như vậy đều dùng hết khí lực cả rồi.”Đôi môi Kiều Lưu nhếch lên, lập tức nói “À, thì ra là vậy, cậu dám chê tôi nặng sao?!”Chu Tử Chu không lên Lưu nói “Mới vừa rồi còn dữ lắm mà, còn nói nếu tôi không chịu vận động lúc về già liền phát tướng, hiện tại còn chê tôi nặng, Chu Tử Chu, đừng nói cậu dễ dàng thay lòng đổi dạ như thế nha…”“Không có a!” Chu Tử Chu bị y dời đi lực chú ý, không nhịn được đánh gãy lời y, giọng nói có chút lớn hơn, sau khi bị Kiều Lưu liếc một cái, liền theo bản năng nhỏ giọng nói “Tôi làm sao có thể ghét bỏ cậu được chứ.”Kiều Lưu hài lòng, đung đưa chân nói “Hiện tại tôi muốn uống nước.”Chu Tử Chu nhanh chóng đi tìm y tá xin một cái ly sạch, sau đó rót cho y một ly nước sôi, thổi thổi mấy lần mới dâng lên tận tay cho Lưu dựa vào phía sau, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm Chu Tử Chu, chỉ chỉ nói “Thổi thêm mấy cái nữa đi, tôi thích uống nước nguội hơn.”“Nếu thổi thêm nữa sẽ nguội mất, đừng nên uống nước lạnh.”Kiều Lưu chớp chớp đôi mắt, có chút oan ức kéo dài giọng mình “Vừa nãy là ai nói ——”Chu Tử Chu cúi người xuống, đến gần, hướng tới lông mi y thổi một cái, nói “Thế này đã được chưa, uống nước đi.”Kiều Lưu cúi đều, khoé mắt tan chảy, hai tay nâng ly lên uống một hớp Tử Chu đi tới trước mặt y ngồi xổm xuống, hai tay để trên đầu gối Kiều Lưu, bởi vì trước đó có khóc qua, nên khoé mắt liền có chút đỏ hoe. Cách một lớp băng gạc, cậu muốn xoa xoa lên chỗ vết thương của Kiều Lưu, nhưng còn chưa có đụng tới, ngón tay đã khẩn trương dời đi, nhỏ giọng hỏi “Còn đau nữa không?”Kiều Lưu hỏi “Nếu tôi nói đau, thì cậu tính sao?”Chu Tử Chu ngồi xổm trước mặt y, tựa như cún con đang ăn năn hối lỗi, nói “Ài, đều tại tôi, sớm biết như vậy đã không mang cậu về làm gì.” Mặc dù có dẫn y về, cũng phải là cậu đi ở phía sau, nói không chừng con ngao kia nếu có cắn cũng là cắn mình Lưu nói “Vậy nếu tôi nói không đau thì sao?”Chu Tử Chu ngước mắt lên nhìn y một cái, nói “Vậy khẳng định là nói xạo! Làm sao có thể không đau được chứ, đều chảy đầy máu như thế.”Kiều Lưu không nhịn được cười ha ha, xoa nhẹ đầu Chu Tử Chu nói “Nói cho cùng cậu vẫn sẽ tự trách mình đi, thay vì tự ngồi đó trách mình, còn không bằng thành thật ngồi xuống đây cho tôi, tôi cảm thấy hơi lạnh rồi.”Chu Tử Chu vội vã ngồi xuống bên cạnh y, sờ sờ trán y hỏi “Làm sao vậy, có chỗ nào không thoải mái sao?”Kiều Lưu nở nụ cười, duỗi cánh tay ra khoác lên cổ Chu Tử Chu, trên mặt bởi vì mất máu, có hơi trắng, thế nhưng đôi mắt vẫn đen láy, còn hiện ra một tia sáng lấp lánh, nói “Cậu thiệt ngốc, trong bệnh viện mở lò sưởi làm sao có thể lạnh chứ? Tôi nói lạnh chẳng qua là muốn lừa cậu ngồi bên cạnh tôi thôi.”Chu Tử Chu “…”Chu Tử Chu sờ mũi, nhỏ giọng thì thầm nói “Sao lại dùng cách này gạt tôi, cậu muốn gì tôi liền làm cái đó, cậu bảo tôi ngồi trên người cậu còn được nữa ấy chứ.”Kiều Lưu “…”Mặc dù là do y giỡn Chu Tử Chu trước, thế nhưng gương mặt tuấn tú lại bỗng nhiên trở nên đỏ bừng. Ngồi, ngồi trên người? Đây cũng quá —— Quá —— Quá tuyệt vời người đều có chút mệt mỏi, nói một hồi liền nắm tay nhau dựa vào vách từng phía sau. Đợi kết quả kiểm tra xong rồi, là có thể về nhà. Chưa ngồi được nóng đít, điện thoại Chu Tử Chu đột nhiên vang lên. Cậu xoa nhẹ ấn đường vùng giữa hai lông mày, lúc này mới phản ứng lại, bản thân còn chưa có gọi cho bà Tử Chu nhìn Kiều Lưu đang ngả lên bờ vai mình, hình như là đang ngủ, sợ đánh thức y cậu liền nhẹ nhàng nâng đầu y đặt lại trên lưng ghế tựa, sau đó rón rén đứng Tử Chu cũng không dám đi quá xa, chỉ cách hai bước, liền bắt đầu nói chuyện điện đó cậu đã nói qua với bà nội rằng hôm nay sẽ trở về, bà nội cũng đã nói sẽ làm cơm tối chờ cậu, nhưng hiện tại còn chưa thấy cậu về, bà nội nhất định là đang lo lắng. Chu Tử Chu đơn giản tường thuật lại tình huống khi đó, cũng không dám đem chuyện này nói tới nghiêm trọng, chỉ nói dẫn theo một người bạn về nhà, nhưng vừa đi ngang qua đồng ruộng, bạn cậu vì bảo vệ cậu mà bị chó cố ý nói vậy, đem chuyện này thổi phồng lên một chút, bà nội ở bên kia điện thoại liền đối với người bạn chưa từng gặp mặt này quan tâm nhiều hơn mấy phần, thậm chí vội vã nói “Các con đợi ở đó, bà nội tới ngay đây!”“Dạ.” Chu Tử Chu dặn dò “Bà đừng gấp quá, lúc ra khỏi nhà nhớ khoá cửa, đừng nên hốt hoảng mà quên mang theo chìa khoá, trên đường rất trơn, bà phải đi cẩn thận đó.”Chu Tử Chu cúp điện thoại, trở về chỗ Kiều Lưu, phát hiện Kiều Lưu không biết từ lúc nào đã tỉnh lại, đang chống cằm nhìn Tử Chu đi tới ngồi xuống, nâng đầu Kiều Lưu để lại trên vai mình, muốn để y ngủ thêm một chút. Nhưng y lại không có nhúc nhích, vì vậy hỏi “Làm sao vậy, không ngủ được à?”Kiều Lưu đưa tay ra, kéo mũ áo hoodie của cậu lên, lập tức che lại khuôn mặt Chu Tử Chu.“Từ nhỏ cậu đã là bộ dáng này rồi sao?”Chu Tử Chu vội vội vàng vàng đem mũ kéo xuống, hỏi “Bộ dáng gì cơ?”Khoé môi Kiều Lưu nhếch lên, vuốt ve mặt Chu Tử Chu, nói “Chính là như ông cụ non đó, trưởng thành như thế ——”Chu Tử Chu nhìn cậu mỉm cười, cũng duỗi tay ra niết nhẹ vàng tai Kiều Lưu nói “Vậy còn cậu, từ nhỏ cũng đã ấu trĩ như thế này rồi sao?”Kiều Lưu tựa như pháo hoa, nổ uỳnh một cái, bên tai đều đỏ chót, cả giận nói “Nghĩ sao vậy hả?”Chu Tử Chu chỉ chỉ mũ mình nói “Còn không phải ấu trĩ sao? Tựa như mấy đứa tiểu học vậy, đem mũ trùm đầu người khác như thế.”Kiều Lưu nhăn mũi, hừ một tiếng, gạt tay Chu Tử Chu này xét nghiệm máu cũng đã xong, y tá gọi Chu Tử Chu đi lấy. Chu Tử Chu liền rót một ly nước khác cho Kiều Lưu, thuận tiện để cho Kiều Lưu làm ấm tay, đứng dậy ra ngoài lấy báo cáo. Đọc xong báo cáo, cậu cuối cùng cũng yên tâm, xem ra đêm nay có thể về nhà ngủ được rồi. Chỉ có điều bác sĩ có dặn dò cậu, vết thương không được dính nước, rất dễ nhiễm cá chân Kiều Lưu bị thương cũng không phải rất nặng, bởi vì lúc con ngao kia nhào tới, răng nanh là cắn trên đùi của y, thế nhưng không có cắn được, lúc muốn cắn đã bị Chu Tử Chu đạp ra. Ngoài cả trên cổ còn có mấy vết trầy, phải dán mấy miếng băng cá qua một hồi, bà nội Chu Tử Chu cùng trưởng thôn cũng chạy tới. Thân thể bà nội Chu Tử Chu coi như cũng khoẻ mạnh, chỉ là đôi mắt và thính lực có chút không tốt, lúc thường đều là hàng xóm cùng trưởng thôn giúp đỡ, sinh hoạt cũng coi như là ổn. Hơn nữa mỗi tháng còn có tiền lương hưu, cũng đủ cho một mình bà ấy chi có điều bà nội rất thích náo nhiệt, sau khi Chu Tử Chu đi rồi, chỉ còn lại một mình bà ở nhà nên vẫn luôn cảm thấy có chút vắng này nghe nói Chu Tử Chu tiến vào bệnh viện, vội lôi kéo thêm trưởng thôn chạy tới. Vừa tới, đã từ bên trong đám người tìm thấy Chu Tử Chu, lập tức ôm chầm lấy cậu, lôi kéo cánh tay cậu, nhìn từ trên xuống dưới một lượt, “Con có bị thương chỗ nào hay không?”Chu Tử Chu lôi kéo bà nội ngồi xuống băng ghế, trưởng thôn ở bên cạnh quan sát Kiều Lưu, trong lòng thầm nghĩ, cuộc sống đại học của Chu Tử Chu xem ra rất tốt, không ngờ lại có thể lừa gạt một nam sinh đẹp trai như ngọc này tới đây, nhìn cái bộ dạng kia, người trong thôn ông không ai là có thể so được, thoạt nhìn hẳn là không quen với cuộc sống nghèo nàn này thôn vừa nhận điện thoại của Chu Tử Chu, liền nhờ người trong thôn tới đồng ruộng kia lấy hành lý của hai người, sau đó mang về trong nhà cho Chu Tử Chu. Ông ở bên cạnh móc ví ra, thở dài nói “Nếu không có tiền trả tiền thuốc, chỗ ông…”Kiều Lưu lập tức trở nên lễ phép nói “Cảm ơn ông, đã trả rồi ạ, không cần lo lắng nữa.”Bà nội đem kính lão lấy xuống xoa xoa, tỉ mỉ nhìn Kiều Lưu, lại xem xét băng gạt trên cổ cùng mắt cá chân của Kiều Lưu, đau lòng vô cùng nói “Tiểu Chu, sao con mang bạn gái trở về còn để người ta bị thương như vậy hả?”Chu Tử Chu “…”Kiều Lưu “…”Trưởng thôn ở bên cạnh vội ho một tiếng, nở nụ cười nói “Ông ra ngoài lấy xe, các con ra sau đi, sau đó ông đưa các con về nhà, trời hiện tại rất tối, các con còn nhỏ không nên chạy loạn bên ngoài, lần sau về nhà trực tiếp gọi cho ông, để ông ra đón các con được không?”“Dạ được.” Chu Tử Chu đứng dậy tiễn trưởng thôn, thuận miệng hỏi “Đúng rồi, con chó ngao kia là của nhà ai vậy ạ?”Trước khi cậu đi vẫn chưa thấy con chó dữ này bao giờ, không biết là từ đâu nhảy ra thôn nói “Quãng thời gian trước đường cái được mở rộng, có khách du lịch từ bên ngoài tới, mang theo chó, sau đó đứt xích bỏ chạy, mấy ngày nay đều chạy tới thôn tìm, không nghĩ tới lại trốn ở trong đồng ruộng. Đoán chứng là đói bụng đến điên rồi, các con đi qua nơi đó, quẫy nhiễu nó. Bất quá yên tâm đi, con chó kia là thú cưng của khách du lịch đó, không có mang theo cái gì bẩn thỉu đâu, chỉ là gần đây tới thời kì động dục, nên rất khó khống chế thôi.”Chu Tử Chu gật đầu, do dự một hồi hỏi “Vậy con vàng nhà con…”Trưởng thôn cười nói “Yên tâm đi, con về nhà liền có thể thấy được nó, ông đi lấy hành lý cho con, thuận tiện đem nó ôm về rồi.”Chu Tử Chu rốt cuộc cũng hoàn toàn thả ngồi xuống, bà nội tiếp tục cầm tay Kiều Lưu nói “Ài, lớn lên thật xinh đẹp, chỉ là tóc có hơi ngắn, con gái phải để tóc dài mới đẹp chứ, tóc dài còn có thể bán kiếm tiền đó! Chà, những thứ còn lại đều rất tốt, bà nội rất hài lòng, chỉ là bị mỗi tội này thôi, con nhớ sau này phải nuôi tóc dài đó.”Kiều Lưu khô cằn nói “… Dạ, bà nội.”Bà Chu lập tức nở nục ười, nếp nhăn cũng giãn ra, nói “Thật ngoan, thật hiểu chuyện.”Kiều Lưu nghiêng đầu sang một bên, ngước mắt nhìn Chu Tử Chu, đôi mắt nhanh chóng rũ xuống nhìn mũi chân mình, gương mặt anh tuấn từng trận đỏ Tử Chu cũng có chút xấu hổ. Đôi mắt bà nội vẫn luôn không được tốt, hơn nữa trước khi mang Kiều Lưu về nhà, cậu có gọi cho bà nội, nói là dẫn theo một bạn học có quan hệ rất tốt về nhà. Bà nội chắc chắn nghĩ đó là bạn gái của cậu rồi. Chu Tử Chu cũng không có ý định sữa sai, dù sao Kiều Lưu cũng chỉ ở lại có mấy ngày, phải về sớm để đi bệnh viện thành phố kiểm tra cần bà nội chấp nhận Kiều Lưu, thích Kiều Lưu là được Chu còn muốn lôi kéo Kiều Lưu nói cái gì đó, Chu Tử Chu chỉ lo Kiều Lưu mắc cỡ, vì vậy liền đổi chủ đề nói “Bà nội, chúng ta cũng trở về thôi, bên ngoài trời lạnh, về sớm một chút, bạn của con ngày hôm nay cũng rất mệt, bà đừng lôi kéo cậu ấy nói chuyện nữa.”Bà nội liếc cậu một cái, nói thầm “À, có bạn rồi liền không cần bà già này nữa đúng không.”Chu Tử Chu liền vội vàng nói “Bà nội, bà nói gì vậy a?”Bà nội ra lệnh “Con mau đỡ người ta đi, chúng ta đi thôi, khí trời hơi lạnh, đừng để người ta bị đông cứng.”Kiều Lưu nhìn Chu Tử Chu, lại nhìn qua bà Chu, nhếch đôi môi lên, trong con ngươi đều là ý thích Chu Tử Chu, cũng yêu mến người nhà của Chu Tử Chu.
Tác giả Quân Mai Tuyền HạThể loại Đam MỹNguồn thái FullSố chương 50Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Thể loại vườn trường, mối tình đầuEdit Động Bàng GeiiNội dung nhãn tình hữu độc chung, hoan hỉ oan gia, thanh thuỷ ngọt văn edit có tí nước thịtTìm tòi mấu chốt tự diễn viên Chu Tử Chu, Kiều Lưu ┃ Phối hợp diễn Trì Vọng, Chung Lập Hề ┃ cái khác đọc... rồi biếtCũng bởi vì Kiều Lưu bị đạo sĩ nói rằng vận mệnh như thế, âm dương bất định, hàn khí tê liệt ngăn trở tâm dương, không có thuốc nào có thể trị, không có cách nào có thể chờ đến khi Kiều Lưu gặp người thích y, bao dung y, mang ấm áp lại cho y, đem y xem như người bình thường chủ động nắm lấy tay y…Nghèo kiết xác giá trị vũ lực level max thụ VS ngạo kiều trung nhị bá đạo hay ngượng ngùng chính hiệu phú nhị đại công.
Mỗi ngày nhất định phải hôn một cái – Quân Mai Tuyền Hạ Review bởi wing. Kun Tác giả Quân Mai Tuyền Hạ Thể loại Đam mỹ, vườn trường, hài hước, HE Nhân vật chính Kiều Lưu x Chu Tử Chu Thuộc tính Chăm chỉ chịu khó nhà nghèo thụ x ngạo kiều hay đỏ mặt nhà giàu công Chuyển ngữ Động Bàng Geii Độ dài 50 chương Tình trạng bản dịch Đã hoàn thành Văn án Đạo sĩ nói, Kiều Lưu vận mệnh như thế, âm dương bất định, hàn khí tê liệt ngăn trở tâm dương, không có thuốc nào có thể trị, không có cách nào có thể phá. Thẳng cho đến khi Kiều Lưu gặp người thích y, bao dung y, mang ấm áp lại cho y, đem y xem như người bình thường chủ động nắm lấy tay y.. Nếu bạn đang tìm kiếm một truyện hài hước nhẹ nhàng nhưng nội dung vẫn đủ độc đáo hấp dẫn thì "Mỗi ngày nhất định phải hôn một cái" của tác giả Quân Mai Tuyền Hạ có lẽ là một sự lựa chọn không tồi. Kiều Lưu là một thiếu gia nhà giàu, lúc nhỏ từng bị bắt cóc nên sức khỏe bị ảnh hưởng dẫn đến đau ốm liên miên, cậu được đạo sĩ phán là cả đời bệnh tật quấn thân, thậm chí khó lòng sống lâu. Đạo sĩ giữ tính mạng cho Kiều Lưu bằng cách tạo một trận pháp nhưng đến khi cậu qua mười tám tuổi thì trận pháp này vô tác dụng, tính mạng Kiều Lưu gặp đe dọa rất lớn. May mắn thay vào ngày đầu tiên chuyển đến ký túc xá trường đại học, Kiều Lưu đã gặp được Chu Tử Chu, một cậu nhóc nhà nghèo lớn lên ở vùng núi có trong người nguồn linh khí dồi dào, chỉ cần chạm nhẹ là có thể khiến Kiều Lưu khỏe lên trong nháy mắt. Chính cơ duyên không ngờ này là mối liên kết khiến Chu Tử Chu và Kiều Lưu vốn thuộc hai tầng lớp giàu nghèo khác nhau xích lại gần và rơi vào mối tình đầu trong sáng đáng cách công thụ trong bộ này rất hợp gu của mình luôn, thụ thì ngoan ngoãn hiền lành, công thì bá đạo nghĩ một đằng nói một nẻo. Biết được Chu Tử Chu là linh chi hình người nên người nhà Kiều Lưu đã lén gặp cậu và yêu cầu ký một bản hợp đồng trao đổi với lợi ích kếch xù. Mỗi ngày Tử Chu chỉ cần chạm vào người Kiều Lưu trên mười giây, đổi lại cậu sẽ có một khoản tiền rất lớn và gia đình Kiều Lưu sẽ tài trợ làm đường ở vùng quê của Tử Chu. Thỏa thuận này nghe chừng Tử Chu được hời nhưng thực ra rất khó nhằn, vì đại thiếu gia Kiều Lưu tính cách như quả bom nổ chậm không biết sẽ phát nổ lúc nào, làm sao Tử Chu dám đối xử với cậu ấy như các bạn học khác, có thể bá vai bá cổ chạm tay trêu nhau được chứ? Thế là vì thỏa thuận ngầm với người nhà Kiều Lưu mà mỗi ngày Chu Tử Chu đều phải vắt óc tìm cách lén chạm vào người Kiều Lưu, thậm chí chai mặt, giả ngu để được sờ cổ người ta một tý, đụng tay chân người ta một chút.. điều này làm cho Kiều Lưu tưởng bở là cậu bạn Chu nhà quê kia thầm thích mình. Kiều Lưu bên ngoài thì mắng bạn Chu là biến thái, gan to lớn mật dám chạm vào mình nhưng mỗi khi người ta xáp gần là mặt với tai cứ thi nhau đỏ tưng bừng. Kiều Lưu là kiểu người tự luyến, hay suy diễn, trong nóng ngoài lạnh, tâm thì thích lắm nhưng miệng cứ cứng không nói được câu nào ngọt ngào. Chu Tử Chu thì cam chịu hiền lành, ban đầu tiếp cận đối phương vì thỏa thuận nhưng về sau cũng dần thích người ta, mà lúc thích rồi thì lại càng cam chịu ngoan ngoãn hơn, dễ cưng hết sức. Bộ này ngược với ngọt hay đan xen nhau, tác giả kiểu như tạt độc giả một bát máu chó xong lại quăng ngay cho một viên đường, đảm bảo giúp cho độc giả trải qua đủ các cung bậc cảm xúc nhé! Tuy nhiên bạn hãy cứ yên tâm đọc đi vì tình tiết ngược trong truyện này không nặng đô đâu, kể cả việc khó khăn nhất là come out của hai bạn với gia đình cũng nhẹ tựa lông hồng. Bởi vì mạng sống của Kiều Lưu có thể nói là nằm trong tay Chu Tử Chu, nên khi biết hai bạn yêu nhau gia đình Kiều Lưu không còn cách nào khác ngoài chấp nhận, vì giờ tách hai người ra là con trai mình không sống nổi theo nghĩa đen luôn! Điểm đáng tiếc duy nhất của truyện là tác giả kết thúc hơi nhanh và không có phiên ngoại. Tuy nhiên đây vẫn là một bộ truyện khá ổn để đọc giải trí, chúc các bạn có những giây phút thư giãn vui vẻ khi cày bộ này. Chỉnh sửa cuối 28 Tháng một 2022 Truyện này mình đọc rồi nè, cốt truyện cũng rất mới mẻ, công là vua tưởng tượng luôn á, tưởng người ta yêu mình ai dè mình yêu người ta lúc nào không hay~ Nếu các bn thích thể loại đam mỹ thanh xuân vườn trường thì có thể tham khảo bài viết này của mình để kiếm thêm nhiều truyện để đọc nha List Tổng Hợp Truyện Đam Mỹ Thanh Xuân Vườn Trường Hot Nhất Hiện Nay - Việt Nam Overnight và Tiểu Đan thích bài này. review truyện review truyện đam mỹ
Edit Động Bàng Geii..o0o..Chu Tiểu Chu vác một cái túi vải bố to, đến trường học khai giảng ngày đầu tiên, người đông rộn ràng náo nhiệt, cậu cả đầu đầy mồ hôi nhễ nhại mà chen chúc ở bên trong đám đông, tựa như mấy ngàn con vịt đang chen chúc về phía trước do bị người xua bóng râm của hàng cây có mấy nam sinh đang hiên ngang đi qua đi lại, Chu Tiểu Chu lập tức bị đụng phải, túi vải ở trong tay vốn đã không chắc chắn, lần va chạm này nhất thời làm tét ra một cái lỗ to, sợi bông cũng từ bên trong lộ ra ngoài. Tất cả sinh viên ở bên cạnh đều ghé mắt nhìn sang, tầm mắt đều dừng ở trên người Chu Tiểu Chu, tình huống này quả thực có chút xấu sinh đụng vào Chu Tiểu Chu có một cái ổ đầu rất láu cá, nhíu mày nhìn Chu Tiểu Chu, không kiên nhẫn mà than thở nói “Cái quỷ gì, tên nhà quê, không có mắt hả?”Sợi bông của Chu Tiểu Chu đều dính trên người hắn, hắn liền vỗ vỗ quần áo mấy cái, mới đập rớt xuống cạnh có người lên tiếng “Lâm Lương, đi thôi.”Lâm Lương lại trừng mắt nhìn Chu Tiểu Chu một cái, lúc này mới quay đầu bỏ Tiểu Chu há miệng thở dốc, không thể nói gì. Cậu kéo cái hành lý nặng trịch của mình sang một bên, tránh đi tầm mắt của những người khác, lưu loát ngồi xuống, lần nữa tìm đại một sợi dây khác cột cái túi lại, lúc này mới có thể thuận tiện vác nâng mắt nhìn vườn trường rộng lớn ở trước mặt, đem mồ hôi trên trán lau qua một lần. Trường học này chính là đại học tốt nhất của W thị, học phí thật sự rất mắc, cho nên sinh viên tới đây học không phú thì cũng quý, giống như Chu Tiểu Chu, dựa vào học bổng nhà nước giúp đỡ người nghèo, sợ là chẳng được mấy Tiểu Chu từ trạm ga xuôi ngược tới đây, cũng chưa có ăn qua cái gì, trong bụng đã đói đến cồn cào, nhưng vật lộn nửa ngày ở trường học cũng chẳng tìm được một cái căn tin. Cậu vốn nghĩ rằng ra ngoài cổng trường mua một bát mì thịt bò ăn lót dạ, nhưng vừa nhìn thấy trên nhãn hiệu ghi “Mười lăm đồng một bát”, liền nhất thời tắt ngúm luôn ý niệm trong đầu, yên lặng trở là nhịn nhịn vất vả mới xếp hàng báo danh xong, mới đi được vài bước, Chu Tiểu Chu liền thấy một chiếc xe thể thao phóng như giặc về hướng này, là một chiếc siêu xe màu đỏ, chân ga tựa như sấm rền, thập phần phong cách. Bên cạnh còn có một nam sinh đang vô cùng gấp gáp chạy tới dưới hàng cây, chỉ còn thiếu chút nữa thôi là bị đụng phải, Chu Tiểu Chu lập tức duỗi tay ra tóm lấy đối phương, liền đem nam sinh vóc người lùn tịt kia kéo trở sinh còn đang rất sợ hãi, kinh hồn bất định mà nhìn Chu Tiểu xe đầu xỏ kia đột nhiên thả chậm tốc độ lại, nhưng cũng không có dừng lại, mà chỉ mở một nửa cửa sổ xe xuống, lộ ra một mái đầu đen tuyền, khuôn mặt tuấn tú chợt loé rồi biến mất, trên mặt không có cảm xúc gì, lãnh đạm mà liếc hai người bọn họ một cái, so với ánh nắng mặt trời chói mắt vào lúc chín giờ còn muốn hung hăng từ chỗ bên người bọn họ lập tức lướt sinh đứng ở bên cạnh Chu Tiểu Chu lúc này mới hồi phục lại tinh thần, dậm chân tức giận mắng “Lịt pẹ, một câu xin lỗi cũng đếch có!”“Bộ dáng so với nữ sinh còn đẹp hơn, như thế nào lại ngang tàng như vậy a.” Chu Tiểu Chu nhỏ giọng nói, ở trong trường học dạo một vòng, cậu cũng biết sinh viên ở trong trường này toàn là quý tử không thể chọc vào, đối với loại hành vi này, cậu sớm đều đã làm thành thói Tiểu Chu lau mồ hôi, vươn tay kiểm tra túi vải bố bị ném dưới mặt đất, sau đó lại nhấc lên để lại trên vai.“Tôi gọi là Lý Tiểu Phỉ.” Nam sinh lùn tịt vươn tay ra, miệng kinh ngạc kêu lên “Nặng như vậy a, cậu là đem toàn bộ gia sản đều vác tới trường hả?”Chẳng lẽ không được mang toàn bộ gia sản tới sao? Trong nhà Chu Tiểu Chu thật ra cũng chẳng có gì vì nhà cậu nghèo rớt mồng tơi mà, tuy rằng như vậy nhưng thành tích vẫn luôn cầm cờ đi trước, thậm chí ở kì thi lên đại học còn vượt qua leo tới hạng thứ hai, chỉ là cậu lại nghĩ bản thân sẽ không thể nào đi học đại học được. Thế nhưng may mắn là chủ nhiệm lớp của cậu sớm đã xin nhà nước một suất học bổng, hơn nữa người trong thôn cũng rất tốt, nghe nói có thể bồi dưỡng ra được nhân tài, thôn trưởng liền tới từng nhà mượn một chút tiền, đưa cho người nhà của Chu Tiểu Chu. Lúc này cậu mới có tiền để mua vé tàu lửa, ở trong thùng sắt ngồi ba ngày ba đêm, hướng về đại học ở phía Tiểu Chu hai tay đều kéo thêm hai cái hành lý nặng trịch, không có cách nào cùng đối phương bắt tay, chỉ có thể nói “Tôi gọi là Chu Tiểu Chu.”“Tên rất hay, vừa rồi thật cảm ơn a! Nếu không tôi chắc chắc đã bị thằng điên kia đụng phải rồi!” Lý Tiểu Phỉ nói “Cậu mang theo nhiều hành lý như vậy cũng không tiện, nếu không trước đó đi tìm kí túc xá, sắp xếp ổn thoả đâu đó rồi lại tới báo danh?”Chu Tiểu Chu nghĩ nghĩ “Cũng được.”Cậu cùng Lý Tiểu Phỉ ăn ý hướng về phía dưới cầu thang, lại tình cờ phát hiện đối phương cũng là người của học viện công nghệ thông tin, kí túc xá hẳn là ở chung một toà lầu. Đợi tìm được phòng rồi, lại phát hiện thật khéo là, hai phòng lại vừa vặn đối diện nhau.“Này thiệt tốt, lúc ra vô cũng thuận tiện, có việc gì cứ đến tìm tôi.” Lý Tiểu Phỉ hưng phấn không thôi. Ba nam sinh khác ở trong phòng ngủ của hắn cũng đã tới, còn đang thương lượng đi ra ngoài ăn lẩu liên hoan. Lý Tiểu Phỉ tính cách năng nổ, lập tức liền hoà nhập vào, cũng lập tức đem Chu Tiểu Chu mộc mạc ném ra sau Tiểu Chu cũng không để ý, trở lại phòng của mình. Ba người còn lại trong phòng của cậu còn chưa có ai tới phòng ngủ còn lưu lại rác rưới từ mấy anh năm trước để lại, có tất thối rồi cả quần lót rơi vãi trên mặt đất. Chu Tiểu Chu đem hành lý sắp xếp xong, mới tìm một cây chổi, đem cả căn phòng đều quét tước lại một lần. Cậu làm việc rất lưu loát, khí lực bỏ ra cũng rất lớn, mang theo một cái bịch rác lớn xuống lầu vứt cũng chẳng tốn chút sức lực nào. Chỉ là trong phòng quả thật rất gớm, lấy tất cả kinh nghiệm dọn dẹp nhà của cậu ra, ước chừng cũng phải mất ba tiếng đồng hồ mới có thể dọn ngủ tổng cộng có bốn giường, phía trên có một cái giường đan, phía dưới là bàn học cùng giá sách. Tủ quần áo là ở giữa hai cái giường, tuy rằng cũng đủ rộng, nhưng là loại hai người dùng chung một thế Chu Tiểu Chu cũng đem tủ quần áo của mình cùng người còn lại lau sạch sẽ một xong đâu đó, toàn thân cậu sớm đã là mồ hôi. Bất quá nhìn thấy sàn nhà láng tinh cùng drap trải giường hoa văn đẹp mắt đã được trải tốt, trong lòng cậu kì thật rất thoả mãn, phải biết rằng, chỗ ngủ ở nhà của cậu cũng chưa có điều kiện tốt như ở cảm thấy có chút khát, liền lấy từ trong ba lô đã cũ của mình ra một trái dưa hấu, tay không bổ ra, sau đó đi tới trước phòng rửa tay đứng ăn. Nhìn khung cảnh rạng rỡ sức sống bên ngoài cửa sổ, Chu Tiểu Chu hít một hơi thật sâu, bắt đầu hát vài câu tiếng chưa hát được hai câu, bên ngoài đột nhiên truyền tới một giọng nam rét lạnh, ngữ khí mười phần không kiên nhẫn “Tôi đã nói rồi mà, tôi không đi! Để cho tên đó chết tâm đi! Ở đâu ra cái thể loại hình người cỏ linh chi chứ, đó là cái quỷ gì hả? Lại còn muốn đi mấy vạn cây số tới miếu cầu?”“Tôi từ nhỏ đều sống như vậy, tôi cũng đếch tin vào cái gì ma quỷ hết! Có thể đừng cho cái tên đạo sĩ thúi kia đi theo tôi nữa được không!”Cửa “bang bang” một tiếng bị hất tung ra, đánh vào trụ giường liền dội ngược trở về, lại bị nam sinh kia nhíu mày đóng lại. Tai nghe được gắn với điện thoại kéo dài xuống trên xương quai xanh trắng nõn nhảy dựng lên một cái, sau đó chui vào bên trong áo của nam sinh. Y nghe điện thoại, nhưng là hai tay cắm ở trong túi quần, Chu Tiểu Chu không thấy được điện thoại của y.“Nhìn cái gì mà nhìn?” Nam sinh mới vào tính tình rất kém, tựa hồ là đang tức giận với người ở đầu bên kia điện thoại, cho nên mới giận cá chém thớt lên người Chu Tiểu Tiểu Chu tầm mắt dừng lại trên khuôn mặt minh diễm anh tuấn của đối phương, nhất thời liền nhận ra, đây không phải là cái hàng vừa mới lái chiếc xe kia, thiếu chút nữa còn đụng vào Lý Tiểu Phỉ sao?Không thể nào, tính cách hỏng bét như vậy, mình lại còn phải ở chung một phòng với y?Chu Tiểu Chu cũng nhíu mày.“Cậu còn dám nhíu mày!” Kiều Lưu nhất thời tức đến bật cười, cũng nhận ra tên ngốc đứng trước mặt mình là ai “Vừa rồi cậu nói cái gì? Ai so với nữ sinh còn đẹp hơn hả?”Y lấy tai nghe điện thoại xuống, cúp điện thoại, đi tới trước mặt Chu Tiểu Chu, có chút kiêu căng mà liếc Chu Tiểu Chu một vừa tới gần, Chu Tiểu Chu liền có chút ngây ngẩn. Chính mình thân cao mét tám, ở trong thôn xem như là người cao nhất trong đám bạn cùng trang lứa, bà nội còn nói mình đừng có cao thêm nữa, cao thêm nữa sẽ không cưới được vợ Lép mà cưới được chồng =. Ai biết người này so với mình còn muốn cao hơn! Này hẳn là mét tám lăm đi!Chiều cao quyết định khí thế, huống chi Chu Tiểu Chu vốn cũng không có ưu thế quẫn bách mà đứng ở đó, nhìn Kiều Lưu hỏi “Cậu muốn làm gì?”Kiều Lưu nhìn từ trên xuống dưới cậu đánh giá một cái, lại hất cằm lên, hỏi “Cậu nhìn cho kỹ! Giống nữ sinh? Chỗ nào của tôi đặc biệt giống nữ sinh?”“Không, không giống.” Khoảng cách quá gần, Chu Tiểu Chu bị ép tới bên giường, đều có chút nói lắp. Đích xác không giống. Đối phương tuy rằng ngũ quan tinh xảo, làn da so với con gái còn trắng hơn, nhưng khí chất bễ nghễ kia, cùng với lúc mặt lạnh như tiền, đường hoàng sắc bén như thế thật khiến cho người khác phải rụt trị nhan sắc này, cũng quá mức nghịch thiên đời này làm sao có nữ sinh dữ như vậy a! E rằng chỉ có mấy con mẹ cọp cái thôi! Huống hồ giọng nói còn rét lạnh hùng hổ như thế, nếu nữ sinh mà có giọng nói như vậy, thật sự là dũng mãnh tới chấn động Lưu lạnh lùng trừng cậu một cái, thấy cậu thức thời, lại đem tai nghe đeo lên, dường như đầu bên kia điện thoại có ai đó đang gọi tới, y không kiên nhẫn bấm tắt. Bỗng nhiên đôi mắt đen láy đảo quanh một lượt, thoáng nhìn qua tủ quần áo cùng bàn của mình, hiển nhiên đã bị người khác cẩn thận lau qua. Y nhất thời quay đầu lại, lại đánh giá Chu Tiểu Chu một Tiểu Chu yên lặng đi tới phòng rửa tay, đang chuẩn bị cầm lấy miếng dưa hấu còn chưa ăn xong tiếp tục ăn, phía sau thình lình truyền tới tiếng cười lạnh của đối phương “Mới bắt đầu đã muốn lấy lòng rồi?”Từ nhỏ đến lớn, người muốn tiếp cận lấy lòng y nhiều vô số kể, phiền ơi là Tiểu Chu suy nghĩ một lát, mới hỏi “…. Bạn học, xin hỏi quý danh của cậu là gì?” Cậu thật sự không biết người nam sinh này tên gọi là gì, vừa tiến vào đã bùm bùm chiếu chiếu Lưu “…” Y mãnh liệt teo tóp lại, cằm hất lên nhìn chằm chằm Chu Tiểu Chu, ý đồ muốn từ trên mặt của đối phương tìm ra dấu vết nào đó, nhưng là từ cái bản mặt chân thành ngốc manh cùng với cái kính đen ngu ngốc kia cũng chẳng nhìn ra được cái gì. Tầm mắt của y liền chậm rãi dời xuống nửa miếng dưa hấu trên tay Chu Tiểu Chu, vẻ mặt ghét bỏ nhíu Tiểu Chu chú ý tới tầm mắt của y, sửng sốt một chút, nhìn miếng dưa hấu trong tay, lại nhìn tới bệ rửa tay. Bệ rửa tay sớm đã được chà rửa qua, gạch men trắng còn sáng tinh tươm, cho nên cậu ăn một nửa để một nửa lại trên bệ rửa tay cho tiện, cậu cảm thấy chuyện này cũng chẳng có gì. Nhưng có thể là người thành phố cảm thấy bẩn thì sao?Chu Tiểu Chu nhất thời có chút không biết phải làm thế nào, vì thế yên lặng đi tới, đem nửa miếng dưa hấu còn lại bỏ vào trong thùng rác. Thùng rác này là do mấy anh năm trước để lại không có mang đi, Chu Tiểu Chu liền mang nó chà sạch sau đó còn bỏ thêm một túi ni lông vào, có thể dùng Lưu nhìn Chu Tiểu Chu quy củ đứng trước mặt mình, đực cái mặt ra, cũng hiểu được bản thân mình bắt nạt người ta, không có hứng chống cằm tựa như chim công mà ngồi trên ghế một lát. Qua vài phút, bỗng nhiên có một người đàn ông trung niên kéo thêm hai cái rương hành lý màu bạc theo sau. Vừa tiến vào đã bận tới tấp, đem giường trải tốt, đem quần áo phân loại rồi bỏ vào tủ quần áo, chiếm hơn một nửa tủ đồ của Chu Tiểu Tiểu Chu yên lặng nghĩ, cũng may là cậu chỉ có vài bộ quần áo, không để trong tủ quần áo cũng được, cứ để lại trong bao trung niên kia thu thập xong, còn cung kính mà đứng ở bên cạnh nói “Kiều thiếu, không còn chuyện gì nữa, trước tôi đi báo danh cho cậu.”Ầm ĩ một trận, nhất thời làm cho mấy nam sinh từ phòng ngủ đều ló đầu nhìn sang. Tới nơi này học phần lớn đều là kẻ có tiền, mang theo quản gia thu dọn đồ đạc này nọ cũng có cả khối người, cũng chẳng tính là cái gì kỳ quái, dù sao ở trường này có quy định rằng tất cả mọi người đều phải ở lại kí túc xá, cho nên dù là người có tiền đi chăng nữa, đều phải ở một gian bốn người đơn sơ như kỳ quái ở đây chính là cái họ “Kiều” này —— phải khiến cho bọn họ nghị luận xào xáo cả Lưu lười nhác phất tay, quản gia liền xoay người rời đi, bỗng nhiên từ đâu chui vào một người toàn thân trang phục loè loẹt, vừa tiến vào đã khoá trái cửa lại. Người nọ diện mạo có chút đoan chính, thoạt nhìn giống như thầy tướng số, lúc mở miệng cũng thập phần nghiêm khắc “Kiều thiếu, cậu quả thật không sợ chết a! Cậu có biết hay không độc tố ở trong người cậu đã muốn…”Hắn còn chưa nói xong, Kiều Lưu đã tức giận đứng lên, chỉ vào mũi hắn “Ai cho ông theo tôi tới đây, ông cái tên đạo sĩ thúi này sao lại như âm hồn bất tán mà ám tôi riết vậy hả?”Tử đạo sĩ nghiêm túc mà nhìn y, tiếp tục nói cho hết câu “Tôi hiện tại tới đây cũng đều vô dụng, tôi đã không thể khống chế được độc tố bên trong người cậu nữa rồi.”Chu Tiểu Chu vừa mới từ phòng rửa tay đi ra, nghe được cuộc đối thoại bên ngoài, có chút sợ tới ngây người, quay đầu lại nhìn, liền vừa vặn thấy Kiều Lưu mới trước đó còn vui vẻ bắt nạt người ta, đột nhiên thẳng tắp sống lưng, sau đó thẳng tắp hướng về phía sau ngã nhào xuống đất, tựa như trong nháy mắt trái tim ngừng đập, lộn nhào xuống đất, cái ót cũng chấm đất, phát ra một tiếng vang thanh gia cùng đạo sĩ đều hoảng sợ, vội vàng chạy tới đem người nâng lên.“Y làm sao vậy? Mới nãy không phải còn rất tốt sao?” Chu Tiểu Chu cũng chạy tới hỏi “Có phải bị say nắng không a?”Hiện tại là đầu tháng chín, đúng là thời gian nóng nhất trong mùa, bị cảm nắng là khó tránh khỏi. Cậu nhìn khuôn mặt anh tuấn của Kiều Lưu không có chút máu, hai mắt gắt gao nhắm chặt, lông mi thật dài có chút rung động, hơn nữa cơ thể còn có chút run rẩy nhè nhẹ.“Y là bị bệnh tim.” Đạo sĩ nâng Kiều Lưu lên, thở dài nói “Cậu bạn nhỏ, cậu đem ót của y nâng lên một chút, tôi đến ——”Hắn còn chưa có nói xong, Chu Tiểu Chu đã đem ót của Kiều Lưu nâng nháy mắt này, Kiều Lưu tựa như người mắc bệnh nan y gặp được linh đan, hồi quang phản chiếu, sắc mặt trắng bệch có thể lấy mắt thường mà nhìn được tốc độ khôi phục, giống như tảng đá đè nặng trên người biến mất, y dồn dập thở gấp, ngay sau đó, liền khôi phục lại hô hấp vững sĩ “…” Hắn không dám tin mà nhìn chằm chằm Chu Tiểu Tiểu Chu hoàn toàn bị người trong lòng ngực mình doạ cho vãi ra quần, vội vàng đem Kiều Lưu đặt lại trên mặt thế Kiều Lưu liền xuất hiện lại khuôn mặt đáng thương không chút máu, mất đi hô hấp, quả thật tựa như đang kề cận với tử sĩ vội vàng tóm lấy cánh tay của Chu Tiểu Chu, đè nặng lên trán của Kiều Lưu. Tay của Chu Tiểu Chu vừa đụng tới trán của Kiều Lưu, Kiều Lưu liền đình chỉ run rẩy, sặc một cái, giống như từ trong nước vớt ra, lại bắt đầu gian nan hô hấp. Chỉ là hai mắt vẫn nhắm chặt không mở.“Này này này này là có chuyện gì a!” Chu Tiểu Chu hoàn toàn bị doạ cho choáng váng. Như thế nào sắc mặt lại biến qua biến lại như lật bánh thế, lúc sống lúc chết a!Đạo sĩ nhìn Kiều Lưu đang nằm trên mặt đất, thở dài nói “Y là bị bệnh tim…”Chu Tiểu Chu nói “Tôi đọc nhiều sách, tôi biết bệnh tim không phải như vậy, ông đừng có lừa tôi.”“Đầu tiên giới thiệu một chút, tôi gọi là Vương Thuỵ.” Đạo sĩ lúc này mới cao thấp đánh cậu một cái, nhìn thấy Chu Tiểu Chu muốn lấy tay ra khỏi người Kiều Lưu, lập tức lớn tiếng “Đặt lại trên người Kiều Lưu đừng có bỏ xuống!”Chu Tiểu Chu bị doạ, lại ngoan ngoãn đặt trở về, để trên cái trán trắng nõn của đối phương, nơi đó thật Thuỵ nhìn thấy Kiều Lưu không có khác thường gì, mới nhẹ nhàng thở ra, ngữ khí cũng dịu đi rất nhiều, liền nói lời xin lỗi với Chu Tiểu Chu “Vừa rồi tôi không phải cố ý, tiểu huynh đệ, cậu thông cảm một chút, thật có lỗi a.”Thấy thái độ của hắn ăn năn như vậy, Chu Tiểu Chu cũng nhẹ nhàng gật đầu, cảm thấy vênh váo tự đắc như Kiều Lưu, trầm mặc ít nói như vị quản gia kia, thì cái tên đạo sĩ họ Vương này còn thấu tình đạt lý chán, cậu cũng có thể từ hắn mà hiểu rõ thêm tột cùng là xảy ra chuyện một lát, Kiều Lưu sắc mặt mới hoàn toàn hồi phục, nhưng là vẫn còn nhắm mắt chưa thể tỉnh này Chu Tiểu Chu mới lấy tay ra, hỏi “Y rốt cuộc là làm sao vậy?”Vương Thuỵ nhìn quản gia một cái, mới rút một điếu thuốc ra, thản nhiên nói “Cùng cậu không liên quan, dù sao về sau các cậu ở chung một phòng, cậu chiếu cố y nhiều một chút là được.”Chu Tiểu Chu tâm nói, tôi mới không thèm chiếu cố cho cái tên ma ốm này, nhưng mà tính tình của cậu trước giờ rất tốt nên không có mở miệng nói ra lời này.“Kiều Lưu là có bệnh tim bẩm sinh, bất quá cũng chẳng có ảnh hưởng gì tới cuộc sống hàng ngày. Y bị như giờ, là do trước đây xảy ra một số chuyện.” Vương Thuỵ hỏi “Cậu có biết hình người cỏ linh chi là gì không?”Chu Tiểu Chu vẻ mặt ngơ ngác, nghe cũng chưa có nghe qua nha.“Chưa từng nghe qua cũng là chuyện bình thường.” Vương Thuỵ nở nụ cười, nói “Y hồi nhỏ từng bị bắt cóc, đã xảy ra vài chuyện ngoài ý muốn, trong cơ thể liền lưu lại một ít độc tố, khiến cho bệnh tim của y càng nặng hơn. Mười năm nay người nhà y đều tìm đủ loại biện pháp chữa trị, nhưng mà lại không có hiệu quả. Có một loại cỏ linh chi có thể chữa được loại bệnh của y, nhưng chúng tôi tìm hoài mà vẫn không thấy.”Chu Tiểu Chu mờ mịt hỏi “Vậy ông vừa rồi nói hình người cỏ linh chi là sao a…?”“Cỏ linh chi là một loại thực vật hình thành từ tự nhiên, giống như ý nghĩa của nó, nếu có một người từ nhỏ đã sinh trưởng ở một nơi dồi dào linh khí, hấp thụ dinh dưỡng của thiên địa tựa như cỏ linh chi, cũng có tác dụng giống như cỏ linh chi vậy. Ở trong cơ thể của người đó có một loại khí đối với bệnh trạng của Kiều Lưu mà nói, chính là loại thuốc hiệu quả nhất.” Vương Thuỵ giải thích nói “Loại này chính là hình người cỏ linh chi.”Này là cái quỷ gì? Chu Tiểu Chu có chút cạn lời, hỏi “Vậy tình huống của y như vậy, trước đó không có biện pháp gì sao?”“Chỉ là tạm thời mà thôi, trước lúc y mười tám, mỗi tháng tôi đều cung cấp cho y một viên thuốc, có thể khống chế được.” Vương Thuỵ nâng mí mắt lên, nhìn Chu Tiểu Chu nói “Nhưng hiện tại, y đã hơn mười tám, tôi đã không còn biện pháp nào nữa.”Chu Tiểu Chu “… Nói như vậy tức là y sẽ không thể sống quá mười chín?”Chu Tiểu Chu hỏi tới đây, có chút kinh hãi. Tuy rằng y cùng Kiều Lưu không quen không biết, còn có chút khó chịu với bản tính kiêu ngạo ương ngạnh như chim công của y, nhưng tốt xấu gì cũng là bạn đồng học, hơn nữa còn đang ở cái tuổi hừng hực sức sống, chợt nghe tin đối phương sắp chết, trong lòng có chút bị doạ run.“Trước đó tôi cũng cho rằng là vậy, nhưng hiện tại thì không.” Vương Thuỵ cười rộ lên, vỗ vỗ bả vai Chu Tiểu Chu “Cậu thấy không, cậu có thể giúp được y, nếu không phải cậu, y hiện tại đang ở dưới âm tào địa phủ du lịch rồi! Thật sự là đi mòn dép cũng chẳng thấy, cư nhiên ở trong này lại đụng phải một cái hình người cỏ linh chi!”Chu Tiểu Chu “…” Vậy đây là phúc khí của cậu sao, cậu như thế nào lại cảm thấy mịa nó xui xẻo a?Chu Tiểu Chu còn chưa có kịp phản ứng lại tình huống thế nào, đã bị Vương Thuỵ đẩy Kiều Lưu về phía mình “Cho nên cứu một mạng người còn hơn xây bảy toà tháp, cậu chạm vào y một chút, có thể truyền ra một ít linh khí cỏ linh chi, có thể áp chế độc trong người y.”Chu Tiểu Chu cũng chẳng ngại cứu một mạng người, cho nên liền thuận theo đem đầu Kiều Lưu từ dưới sàn nhà đặt lên đầu gối mình, lòng bàn tay liền hướng tới trán của y, chăm chú quan sát.“Cậu làm như vậy y sẽ không tỉnh đâu, ài.” Vương Thuỵ ở phía sau nói. Chu Tiểu Chu có chút ngơ ngác, vừa muốn quay đầu lại hỏi vậy phải làm sao, cái ót đã bị Vương Thuỵ vỗ cái bụp, cả đầu cậu nhất thời lao cái vèo xuống, trực tiếp dán lên trên khuôn mặt anh tuấn của Kiều Lưu, môi cũng chạm vào hai mảnh mềm mại nào mảnh mềm mại kia quả thật rất mềm, còn có một loại mùi vị bạc hà vi diệu, khiến máu trong người Chu Tiểu Chu nhất thời vọt lên đỉnh dầu. Cậu mở to hai mắt, ngơ ngác nhìn người bị cậu hôn đang chậm rãi mở mắt ra —— Hai con ngươi đen láy của Kiều Lưu nháy mắt liền co rút, khiếp sợ tức giận mà nhìn chằm chằm Chu Tiểu Chu.“Cậu làm gì! Cậu cường hôn tôi!” Kiều Lưu còn chưa có từ lòng ngực Chu Tiểu Chu thoát ra, hai tay đã dùng sức nắm lấy áo của Chu Tiểu Chu, y tức giận tới cực điểm, liều mạng đem Chu Tiểu Chu đẩy Tiểu Chu từ nhỏ đã đi theo trưởng thôn luyện Tae Kwon Do, dưới chân vững chắc, bị y dùng sức đẩy ra như vậy, cũng chả xi nhê miếng nào, vững vàng ngồi xổm trên mặt là là Kiều Lưu mới vừa tỉnh lại, thân thể không có khí lực, cái ót lại lập tức trở về với đất y va chạm đến phát ra cả tiếng ong ong, gắng gượng từ mặt đất đứng lên, trước ngực phập phồng hai cái, hung tợn mà nhìn chằm chằm Chu Tiểu Chu “Cậu chết chắc rồi!”
mỗi ngày nhất định phải hôn một cái