mùa xuân hoang dã
Chương 69. Khâu Y Dã không hẳn là rộng lượng, mà là không có tinh lực để nghĩ nhiều đến vậy. Chung Lạc Cương nói không sai, trước đây Khâu Y Dã đóng phim luôn dùng logic để suy diễn và mô phỏng nhân vật. Cậu trời sinh đã có loại năng lực này, cho nhân vật trong kịch
Truyện Mùa Xuân Hoang Dã - Chương 60. Trung tuần tháng bảy qua đi, đoàn phim《Quả Mọng》được nghỉ năm ngày, Chung Lạc Cương, Chương Khánh và Khâu Y Dã đều đi thành phố B để chúc thọ Trịnh Tự Phương, sau đó sẽ đi thành phố S để tham gia Liên hoan phim Ngôi sao phương Đông.
Mùa Xuân Hoang Dã Chương 93: Pn 10 . Chương trước Chương tiếp "Thanh Duy, qua đây giúp bố một tay." "Vâng, con đến đây!" Ánh nắng chói chang hắt vào qua cửa sổ, sàn nhà sáng rực rỡ, những bông hoa dành dành trong chiếc bình thủy tinh lớn treo cạnh tường đang ẩn mình trong
Mùa Xuân Hoang Dã Chương 61 Chương trước Chương tiếp Mặc dù từng cùng nhau mặc đồ nữ nhưng khí chất của Tống Cảnh Dương và Khâu Y Dã không hề giống nhau, quan hệ của hai người vẫn luôn 'nhạt nhẽo', gặp mặt nhau thì lịch sự chào hỏi vài câu, sau đó mỗi người tự đi tìm người khác trò chuyện chờ thảm đỏ bắt đầu.
Chính chủ bán nhà mới xây, diện tích 71m2 (chưa kể 23 m2 sử dụng chung), mặt tiền 3,6m, 05 tầng, 2 mặt thoáng.Ngõ rộng, thoáng. Từ nhà đi ra phố Quan Nhân khoảng 200m.Giao thông thuận tiện, nhanh chóng kết nối với các trục đường chính Nguyễn Trãi, Lê Văn Lương, Nguyễn Tuân, Hoàng Đạo Thúy, Láng.
HIẾM HÓT THANH XUÂN BÁN NHÀ PHỐ PHÙNG KHOANG 36 m3 x4 T 4.5 TỶ Ô TÔ KD ; Bán Nhà 4 Tầng , Trần Trọng Cung , 62m2 , Giảm Giá Chào 200tr chỉ còn 4,4 tỷ ; Mặt tiền rộng, Mặt Phố, Nghi Tàm 105 m x 4 tầng, MT8, giá 26 tỷ.
Vay Tien Nhanh Ggads.
Chương 15 Giữa tháng hai âm lịch, cuối đông vẫn còn kéo dài, chẳng nhìn thấy bóng dáng đầu xuân đâu. Núi Bạch Đồng hiu quạnh vắng vẻ, rừng cây dưới chân núi xào xạc, chỉ có hai sân gôn ở giữa là sạch sẽ sáng bóng. Vào mùa hè, những mái nhà màu đỏ hoặc màu trắng của một số biệt thự giấu mình dưới bóng cây xanh lộ ra, trông có chút u ám sau khi sắc trời dần tối. Khâu Y Dã bị quáng gà nhẹ, những ngọn đèn đường lờ mờ không có tác dụng chiếu sáng dưới sắc trời còn sót lại, căn biệt thự trước mặt cậu nối liền với rừng cây phía sau, mang dáng vẻ dữ tợn. Sau khi xuống xe, Khâu Y Dã mới cảm nhận được nhiệt độ giảm mạnh như lời Nhậm Quyên nói, không khí lạnh như một lưỡi dao băng đột kích xông đến. Cậu lấy khăn quàng trong tay quấn quanh cổ, nhưng lại không muốn đội mũ vì sợ làm hỏng mái tóc mà cậu đã cặm cụi sửa soạn lúc ở trên trên xe. Vừa nhấc chân bước về phía trước, cửa biệt thự đã mở ra, một luồng ánh sáng rực rỡ chiếu lên cửa, lúc này Khâu Y Dã mới phát hiện ra dưới cánh cửa màu xanh xám có sáu bảy bậc đá. Một bác gái có mái tóc xoăn đang đứng ở cửa, mỉm cười với cậu “Là Khâu tiên sinh đúng chứ? Nhanh vào nhà đi, bên ngoài lạnh lắm.” Chú Phan vẫy tay với bác gái, sau đó lái chiếc xe màu xám đen lao vào màn đêm tối tăm. Hai mươi phút sau, Khâu Y Dã ngồi trước bàn ăn, đối diện với bữa tối quá mức thịnh soạn dành cho một người, xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng máy điều hòa chạy. Bác gái có mái tóc xoăn đứng dưới ánh đèn nhìn không ra tuổi, nói hơn bốn mươi thì không tính là quá trẻ, mà nói hơn sáu mươi thì cũng không chê là quá già. Bác gái không khai báo tên tuổi, chỉ để lại một bàn ăn màu sắc mê người và mật khẩu WiFi rồi rời đi. Khâu Y Dã nghĩ một lát, chỉ chọn đĩa cá rô nhìn không ra cách chế biến và một đĩa cải ngồng xào để ăn, sau đó dùng màng bọc thực phẩm bọc kín năm sáu món chưa động đến. Chỉ còn lại Khâu Y Dã trong căn biệt thự ba tầng này. Cậu không tự tiện đi lại, đứng ở phòng ăn nhìn ra bên ngoài qua cửa kính trong suốt sát đất. Đó là một vùng bóng tối đáng sợ khiếp người, chỉ có thể nhìn rõ những nhánh cây khô đang đong đưa. Có nên gọi điện thoại cho Hạ Khôn không nhỉ? Nếu gọi thì phải nói gì? Hỏi khi nào hắn sẽ đến ư? Khâu Y Dã không chắc với thân phận hiện tại mà gọi điện liệu có phù hợp hay không. Sau khi cân nhắc cả buổi, mặc dù Khâu Y Dã đã hoàn toàn ý thức được việc mình bị Hạ Khôn bao dưỡng, nhưng cậu cũng không thể coi mình như một món đồ chơi nhỏ đang đợi chủ nhân của mình được. Tuy động cơ đồng ý ký hợp đồng với Hạ Khôn không phải là một lựa chọn sáng suốt, chỉ cần hắn muốn thì chắc chắn sẽ không thiếu bạn giường. Hạ Khôn nếu đã muốn bao dưỡng minh tinh thì nhất định là thích cái cảm giác bao dưỡng đó. Mặc dù Khâu Y Dã có năng lực sắm vai một tiểu minh tinh được bao dưỡng, không phải trong giờ làm việc mà còn gọi điện tỏ ra ngoan ngoãn quan tâm thì không phải là chuyện khó, nhưng cậu không muốn trong cuộc sống sinh hoạt bình thường cũng phải duy trì trạng thái công việc, thế thì mệt mỏi lắm. Khâu Y Dã gạt bỏ ý định gọi điện cho Hạ Khôn, đi vào phòng khách ngồi lên ghế sofa, lấy sách điện tử ra tiếp tục đọc. Hạ Khôn đang kẹt xe trên đường, phía trước phát sinh một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Một chiếc xe bất ngờ đi ngược chiều trên đường cao tốc khiến năm chiếc xe ở phía sau va chạm hàng loạt, vốn dĩ vào giờ cao điểm buổi tối có rất nhiều xe, bây giờ lại xảy ra tai nạn nên cả con đường đều hỗn loạn. Trước mắt thấy tạm thời không thể thoát ra khỏi chỗ này, Hạ Khôn mở trang web để xem tin tức trong ngành, không bao lâu sau thì nghe thấy tiếng gõ cửa xe. Hạ Khôn ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đứng bên ngoài là Tôn Gia. Tôn Gia ngồi xuống bên cạnh Hạ Khôn “Xe của em ở chếch phía sau, không biết tắc đường bao lâu nên qua đây nói chuyện với anh một lát.” Hạ Khôn luôn duy trì mối quan hệ hợp tác tương đối thân thiện với tất cả những người tình cũ của mình, Tôn Gia cũng không phải là ngoại lệ. Hạ Khôn không từ chối, trò chuyện với Tôn Gia về studio của y. Hiện tại phòng làm việc đã hoạt động được hơn hai năm, ngày càng thành thục. Gần đây Tôn Gia đọc được một cuốn tiểu thuyết E-sports ăn khách, muốn mua bản quyền để dựng thành phim, cùng hợp tác với siêu cấp phú nhị đại Lý Dịch Trác – người chuyên về lĩnh vực E-sports để cùng quay một loạt phim về đề tài này. Phim lấy bối cảnh E-sports chắc chắn cần rất nhiều kỹ thuật đồ họa CG, Tôn Gia không có khả năng chi mạnh tay như vậy nên mới muốn tìm Lý Dịch Trác. Vốn dĩ cho rằng Lý Dịch Trác có đam mê dành cho lĩnh vực E-sports nên không có vấn đề gì lớn, nhưng không ngờ thái độ của Lý Dịch Trác lại rất mập mờ. Tôn Gia hẹn Lý Dịch Trác hai lần, lần đầu tiên bàn bạc không đến nơi đến chốn, lần thứ hai Lý Dịch Trác tạm thời phải tham gia giải đấu LOL với tư cách khách mời, chỉ cử một thư ký đến. Hạ Khôn nghe xong khó khăn của Tôn Gia, hơi suy tư “Cha của Lý Dịch Trác thích đầu tư vào các bộ phim có quy mô lớn, mấy năm gần đây liên tục lấn sang thị trường phim ảnh Âu Mỹ. Mặt khác, Lý Dịch Trác không có hứng thú đến phim ảnh như cậu tưởng. Thà cậu trực tiếp đi tìm Lý Vạn Thanh bàn chuyện còn hơn là đi tìm Lý Dịch Trác. Vả lại… tốt hơn hết là cậu nên lôi kéo một hai công ty game có thực lực, sẽ bớt được không ít việc. Để lôi kéo các công ty game thì cậu có thể đi tìm Lý Dịch Trác, muốn cậu ta đầu tư thì cậu ta do dự, nhưng khi nói chuyện với công ty game, sau đó cho cậu ta một kênh về chủ đề E-sports, có lẽ cậu ta còn vui là đằng khác.” Tôn Gia vừa nghe vừa gật đầu, phong thái của Hạ Khôn khi nói chính sự khiến tim y đập vô cùng nhanh. Y cho rằng mình có một sự ăn ý ngầm với Hạ Khôn – bất luận là trên giường hay là trong công việc, không ai có thể sánh bằng. Tôn Gia cho rằng hai ba năm đổi một người tình chỉ là do Hạ Khôn nhất thời không buông bỏ được chấp niệm, chờ đến khi Hạ Khôn cùng người mới bắt đầu thì sẽ phát hiện Tôn Gia y mới thực sự là người phù hợp nhất, cho nên y vẫn chưa bao giờ bỏ cuộc. “Anh đã hiểu rõ hết như vậy thì mình hợp tác đi, có thể để Phong Hỏa chủ trì.” Hạ Khôn lắc đầu “Trước tiên xem cậu làm thế nào đã. Tôn Gia, chuyện này có khi còn phức tạp hơn cậu nghĩ đấy.” “Anh cứ đợi mà xem.” Bàn tay của Tôn Gia nắm chặt trong bóng tối, “Sau này có thể tìm anh bàn bạc không?” Hạ Khôn trả lời rất lịch sự “Cậu biết cách để tìm được tôi mà.” Dòng xe cộ ở phía trước đã bắt đầu di chuyển. Hạ Không không nói gì, đây là có ý muốn tiễn khách. Nhưng Tôn Gia lại không muốn xuống xe. Hướng này là đi núi Bạch Đồng, biệt thự Lam Khu dưới chân núi là một trong những nơi Hạ Khôn nuôi tình nhân. Rất rõ ràng, Hạ Khôn đã có tình nhân mới. Vừa nghĩ đến điều này, trong lòng y liền chua lòm, còn có một chút oán giận. Bây giờ Tôn Gia hẳn là nên thức thời nói tạm biệt, nhưng con người luôn táo bạo hơn trong bóng tối. Tôn Gia nới lỏng cổ áo, dựa sát vào Hạ Khôn, ánh mắt long lanh như nước mùa thu, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bắp đùi hắn, thấp giọng nói “Buổi tối Hạ tổng có việc gì không?” Không thể không nói, chỉ cần con rể quốc dân Tôn Gia nguyện ý thì y có thể gợi cảm giống như yêu tinh vậy. Biểu cảm của Hạ Khôn không chút biến hóa, “Buổi tối tôi có việc rồi, vậy thì không tiễn nữa.” Sự nhiệt tình của Tôn Gia bị đông cứng trong không khí, trông có chút đáng thương. Y thu lại biểu cảm ấy, sau đó nhanh chóng hôn lên một bên gáy của Hạ Khôn, mỉm cười chào tạm biệt. Hạ Khôn bề ngoài bất động không gì lay chuyển được nhưng thực tế thì đã hơi cương rồi. Tôn Gia hiển nhiên cũng biết điều này, cho nên cười đến thật tâm thật ý, lại đầy ẩn ý. Thời gian Tôn Gia ở bên cạnh Hạ Khôn là lâu nhất, tầm hai năm mười tháng, y nắm rõ những điểm nhạy cảm của Hạ Khôn trong lòng bàn tay. Tôn Gia muốn nhắc nhở Hạ Khôn rằng hắn vẫn không thể cưỡng lại được sự trêu đùa của mình. Hạ Khôn nhìn không ra biểu cảm, cúi đầu tiếp tục đọc tin tức bị Tôn Gia cắt ngang. Đã hơn mười giờ tối, trong phòng khách sáng như ban ngày. Khâu Y Dã đang nằm nghiêng trên ghế sofa đọc sách điện tử vô cùng chăm chú, hoàn toàn không phát hiện ra có người vào cửa. Khâu Y Dã đột nhiên cảm thấy da đầu lạnh lẽo, bị dọa giật mình ngồi bật dậy, lúc này mới nhận ra là Hạ Khôn. Hạ Khôn mặc một chiếc áo len màu xám chì được thiết kế riêng rất đẹp, đeo một đôi găng tay da màu nâu. “Hạ tiên sinh, ngài… oáp… trở về rồi à.” Khâu Y Dã không nhịn được ngáp một cái. Hạ Khôn ngồi xuống, cầm sách điện tử của Khâu Y Dã lên xem, ngước mắt lên có chút khó hiểu “Tổng quan về thuyết M*?” * Hay còn gọi là thuyết U, một kết quả đề xuất cho một thuyết thống nhất sau cùng, thuyết vạn vật, ở đó kết hợp cả năm dạng thuyết siêu dây và siêu hấp dẫn 11 chiều lại với nhau của nhà vật lý danh tiếng Stephen Hawking. Trước đó, chưa đến chín giờ tối thì Khâu Y Dã đã đọc xong cuốn tiểu thuyết của Trần Thuấn Thanh. Cậu cảm thấy sự co lõm màng của thế giới trong tiểu thuyết rất thú vị nên tìm một cuốn sách phiên bản đầy đủ hơn để đọc, nhờ có niềm yêu thích lâu năm với phương diện này nên phần trước của cuốn sách có vẻ không khó như cậu nghĩ, cậu vừa đọc vừa ghi lại một số lưu ý. Bị Hạ Khôn nhìn thấy, Khâu Y Dã cảm thấy hơi xấu hổ. Buổi chiều mới bị Hạ Khôn châm chọc, buổi tối lại ngồi đọc sách học thuật, tinh thần chiến đấu này trẻ trâu quá mức. Khâu Y Dã cười trừ “Tùy tiện xem một chút thấy cũng khá thú vị. Ngài đã ăn tối chưa?” Hạ Khôn quả thực rất đói, vốn dĩ tưởng có thể về nhà ăn bữa tối, kết quả lại kẹt xe tận bốn tiếng đồng hồ. Hạ Khôn đi tắm, Khâu Y Dã vào bếp hâm nóng thức ăn cho hắn. Hiện tại đã mười rưỡi tối, những món ăn còn thừa nếu thực sự hâm nóng lại đoán chừng cũng không dễ tiêu hóa. Khâu Y Dã đun nóng canh gà hầm đông trùng hạ thảo, thịt gà thì lọc xương rồi xé phay, pha một bát nước chấm nhỏ, sau đó hâm nóng lại đĩa củ từ xào ngũ sắc. Nhìn thấy Hạ Khôn ở lối lên cầu thang, cậu bỏ nắm mì khô trong tay vào nồi canh gà. Khi Hạ Khôn ngồi vào bàn ăn thì trước mặt đã có một tô mì với hai món một thịt một chay. Lúc đầu hắn còn cho rằng hơi nhạt nhẽo nhưng không ngờ phở gà lại rất vừa miệng, kết hợp với vị chua cay vừa phải của thịt gà xé phay cùng hương thơm của lạc rang vụn. Hạ Khôn ăn không nhanh nhưng ăn rất ngon miệng, ăn đến là no bụng. Hạ Khôn biết rõ phong cách nấu ăn của dì Tương, tất cả các món ăn ở trên bàn đều đã được Khâu Y Dã chế biến lại, mặc dù không cải biến nhiều nhưng có thể thấy được sự lanh lợi cùng tâm ý. Hạ Khôn ngày càng hài lòng với Khâu Y Dã, cảm thấy gương mặt của cậu cũng trở nên đặc biệt xuôi cơm. Người thanh niên đang đọc sách dưới ngọn đèn cách đó không xa, cảm giác có phần dịu dàng mê luyến. Bóng hàng mi của cậu che khuất đôi mắt, trông vừa ngoan ngoãn lại vừa thần bí. Ánh sáng trước mặt Khâu Y Dã đột nhiên tối đi. Cậu cảm nhận được hơi thở của Hạ Khôn, là mùi gỗ trầm hương, cây bách và quả ca cao, còn có một chút xạ hương, hòa lẫn với mùi máu thịt của chính hắn khiến cho khí huyết của cậu lập tức sôi trào. Cậu chỉ có thể nghe được tiếng hít thở của Hạ Khôn, không nghe được tiếng nhịp tim của mình, nhưng cậu có thể cảm nhận được lồng ngực bị va đập mạnh mẽ. Khâu Y Dã ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Hạ Khôn. Đôi mắt này lúc trước có vẻ rất thâm thúy nhưng giờ đây lại nhạt bớt vì đã xuất hiện dục vọng. Cậu chưa bao giờ cùng người khác tâm ý tương thông đến thế, mỗi một ham muốn đều trần trụi như vậy. Khâu Y Dã đứng dậy rồi hôn lên cần cổ của Hạ Khôn, cười nói “No ấm nghĩ dâm dục, hửm?” Chương trước Chương sau
Những năm tháng trước đây không có người, đều chỉ là quạnh hiu. CP Hạ Khôn x Khâu Y Dã —————————————— Before you read Thời điểm khi mình viết review này, truyện vẫn chưa được edit hoàn nên mình đọc toàn bộ là convert nha mọi người. Đây chưa hẳn là quyển xuất sắc nhất về giới giải trí, nhưng nó có một góc nhìn khá độc đáo về chuyện tình cảm. Mình được gợi cảm hứng viết review bởi những scandal chấn động của Cbiz trong thời điểm hiện tại. Hy vọng bạn sẽ hiểu thêm về sự phức tạp của giới giải trí và giới thương nghiệp, nhưng vẫn tin tưởng rằng, đâu đó tình yêu thật sự vẫn tồn tại. Đếm ngày ngược công Giả sử người yêu của bạn từng lên giường với nhiều người nhưng chưa từng yêu ai, hoặc là chưa từng lên giường với ai nhưng lại có một đoạn tình cảm sâu sắc với một người, với bạn điều nào sẽ khó chấp nhận hơn? Không phải ai cũng có thể bao dung. Nhất là khi rơi vào lưới tình, trái tim sẽ nhỏ tới mức không chứa nổi một hạt cát. Ấy vậy mà Khâu Y Dã phải chịu đựng cả một quá khứ phong lưu của Hạ Khôn, nào là tình nhân đầu tiên, rồi tình nhân gần nhất 😂😂😂 Xong rồi Hạ Khôn lại còn giận khi Khâu Y Dã nói trắng ra chúng ta chỉ là quan hệ bạn giường. Tôi đọc mà còn thấy tức cười, cầu cho Hạ Khôn bị ngược chết luôn đi. Nhưng tới khi Hạ Khôn bị ngược thật, thì tôi lại đau lòng cho ảnh 😂😂😂 Tới khi ảnh móc tim móc phổi ra đi yêu Khâu Y Dã thì nhiều phen ảnh đau đớn tới rớt nước mắt, tội nghiệp 😄😄😄 À nhưng bạn đừng sợ ngược quá không dám đọc nha. Chẳng qua là Hạ Khôn lần đầu và cũng là lần cuối đi yêu một người nên người ta gầy một chút thôi cũng đau lòng 😋 Tôi thấy thương ảnh là lúc Khâu Y Dã đi quay show không liên lạc được với thế giới bên ngoài, ảnh lo lắng nhớ nhung chạy tới, vốn chỉ muốn ôm người cho đỡ nhớ, nào ngờ củi khô bốc lửa không kiềm chế được, lại thấy người gầy yếu mệt mỏi nên lặng lẽ rơi nước mắt. Ừ thì đoạn ngược lớn nhất nằm ở khúc cuối truyện, nhưng vì đó là Khâu Y Dã nên bạn cứ yên tâm mà đọc, Khâu Y Dã rất thương Hạ Khôn nên sẽ bù đắp cho ảnh thôi 🥰 Em là mùa xuân hoang dã của anh ❤️ Bắt đầu không quan trọng, yêu cần chi lý do. Không mong là người đầu tiên, chỉ nguyện làm người cuối cùng 😘 Khâu Y Dã từng yêu một người khác. Sau này, Khâu Y Dã có nói thật ra đó không phải là tình yêu, vì tình yêu ích kỷ chứ không bao dung như thế. Thật ra tôi nghĩ Khâu Y Dã có từng yêu thật hay không, điều đó cũng không quá quan trọng. Cũng như, động cơ Khâu Y Dã ký hợp đồng bao dưỡng với Hạ Khôn thật sự là gì, cũng không hề quan trọng. Hai người họ lúc đầu chỉ là say mê nhau trên giường, thật là nông cạn phải không? Nhưng kể cả khi bắt đầu như thế, yêu cuối cùng vẫn là yêu thôi 😘 Là bị dày vò trong nhung nhớ, là điên cuồng ghen tuông, là sợ hãi người rời xa, là nghe đối phương nói lời sến súa lại cảm thấy ngọt ngào, là cố gắng kìm chế chính mình rồi lại không thể kìm chế nổi khi chạm vào đối phương 😛 Trên hết, là trong khả năng của mình, đem hết thảy những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này cho đối phương, sẵn lòng dâng hiến bản thân mình. Nếu anh toàn tâm toàn ý chấp nhận em, em nguyện ý trả anh một đời một kiếp. Nếu cuộc đời thiếu vắng em Thì có lẽ cuộc sống chỉ là tồn tại 🙂 Nếu không gặp Khâu Y Dã, Hạ Khôn có lẽ sẽ không bao giờ mất khống chế. Nhưng anh nguyện ý để mình như thế. Anh biết anh yêu người ta rồi, anh thường xuyên mất kiểm soát, nhưng vẫn sợ người vì anh mà gặp nguy hiểm, rồi lại không kìm được nói yêu người. May mắn cho anh, người anh yêu là Khâu Y Dã. Một Khâu Y Dã không cần tiền của anh, không cần tài nguyên của anh, không cần anh cũng vẫn có một cuộc sống vô cùng phong phú tốt đẹp, nhưng vẫn nguyện ý đặt anh vào cuộc sống của mình. Một Khâu Y Dã không tham vọng làm ảnh đế, yêu anh không phải vì anh giỏi cái này hay có cái kia, chỉ đơn giản là nấu cho anh một bữa cơm, gọi điện chọc cười anh mỗi lần anh phiền muộn hay căng thẳng. Khi gặp nguy hiểm, cậu ráng vì anh mà sống, chỉ lo lắng cho bệnh tình của anh. Cậu là tâm bệnh của anh, cũng là thuốc chữa lành của anh. Đứng trước tình nhân cũ của Hạ Khôn, Khâu Y Dã tự thấy mình không thể sánh bằng, nhưng cậu đối với anh là chân tình, cũng chỉ hy vọng anh yêu cậu. Tất cả những điều còn lại, đều chỉ là thứ yếu. Tóm lại Thụ EQ cao. Phút cuối kịch tính. H ngon *đỏ mặt* Phản công chỉ là tình thú và vì Hạ Khôn rất cưng Khâu Y Dã 😊
Vào ngày《Thương Hải Thiên Lan》đóng máy, một vài công ty truyền thông có sức ảnh hưởng lớn được mời tới, fanclub chính thức của Trịnh Nhạc cũng có hơn chục người đến, hiện trường rất náo Nhạc đang trang điểm dở thì vội chạy đi ký tên cho fan, gạt luôn cả quản lý của mình sang một bên, còn không quên kéo Khâu Y Dã giúp cậu cầm đống poster mà mình không ôm hết được. Các cô gái trẻ không biết Khâu Y Dã, mặc dù cậu ấy với Nhạc Nhạc nhà bọn họ không phải đẹp trai cùng một kiểu nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến việc cùng chung niềm vui, vẫn vui vẻ đuổi theo tặng đủ tối hôm đó, bức ảnh Khâu Y Dã giúp Trịnh Nhạc cầm poster được fan của Trịnh Nhạc liên tục chia sẻ. Trong mắt fan Trịnh Nhạc, Khâu Y Dã cao ráo, đẹp trai, chân dài, tính cách tốt, có hình tượng của một người bạn trai, ánh mắt nhìn Trịnh Nhạc thì siêu cưng chiều. Nhạc Nhạc quanh quẩn bên cậu ấy ngắn giọng dài giọng gọi đàn anh, cứ như cún con vậy. Nhiều fan còn được tận mắt chứng kiến sự moe’ của hai người khi đó, trở thành những fan đầu tiên của CP Đan Cầu Nhất Lạc’*.* Có nghĩa là “Chỉ theo đuổi một niềm vui”, trong đó chữ Nhất 一 có cùng cách đọc với chữ Y 依 – trong Khâu Y Dã, còn chữ Lạc [lè] có cùng cách viết với chữ Nhạc [yuè] trong tên của Trịnh là do fanclub của Trịnh Nhạc đăng lên, Trịnh Nhạc còn like một cái. Khâu Y Dã đã tăng tám vạn fan trong vòng một ngày, đại đa số đều để lại bình luận dưới Weibo của cậu, viết Bọn em theo dõi anh đấy, tiểu ca ca”. Những chuyện này đều là sau này Tiểu An nói cho cậu biết, vì bản thân cậu rất ít khi vào Weibo không kiểm tra ID đăng nhập thì gần như không ai có thể tìm thấy tài khoản phụ của Khâu Y Dã, bởi vì tài khoản này không hề liên quan gì đến ngành giải trí, toàn là theo dõi game công nghệ, nấu ăn, gốm sứ, thiết kế mỹ thuật và các blog thể thao ngoài trời. Nội dung đăng Weibo cũng chỉ giới hạn ở các sở thích nhỏ không liên quan đến công một mức độ nào đó, đây mới thực sự là Weibo chính’ của Khâu Y Dã. Cách đây không lâu, tài khoản này của cậu có nhấn theo dõi một tài khoản đến từ danh mục đặc biệt Xí nghiệp người nổi tiếng’, bên trong chỉ có đúng một lượt theo dõi Tập đoàn Thiên Thịnh Hạ Khôn’. Thật ra có theo dõi hay không thì đều giống nhau cả thôi, ảnh đại diện Weibo của Hạ Khôn là ảnh chụp từ trên không của tòa nhà Thiên Thịnh ở thành phố B. Các bài viết trên Weibo có thể dùng một bàn tay là đếm hết, hiển nhiên tác dụng cũng gần giống như Weibo chính của Khâu Y Dã, chẳng qua cũng chỉ là đồ trang trí mà tiệc đóng máy, Khâu Y Dã chếnh choáng vội vàng ra sân bay, đáp chuyến bay đêm về thành phố Q, nằm ở khách sạn chưa đầy ba tiếng đã bật dậy rồi đi đến phố Nam mua thịt lừa nướng và tào Y Khâu gặp được anh trai thì rất phấn khởi, đôi mắt long lanh tròn xoe nhìn Khâu Y Dã đến nỗi khiến tim cậu muốn tan chảy. Khâu Y Dã, con người cuồng em trai giai đoạn cuối, hoàn toàn làm lơ nguyên tắc, gọi điện cho thầy chủ nhiệm của Cừu Y Khâu xin nghỉ ốm rồi đưa em trai đi tắm suối nước nóng ở ngoại ô. Suối nước nóng nối liền với một công viên nước cỡ vừa, vì là ngày thường nên không có nhiều người, hai anh em chơi vô cùng vui tối Cừu Y Vân cũng tới, lái xe chở họ đến một nhà hàng tư nhân hẻo lánh. Trong khuôn viên chỉ có bốn gian phòng được trang trí mộc mạc dân dã, đồ ăn là những món ăn bản địa mang hương vị Y Vân mới sơn một bộ móng tay màu đỏ rượu, càng làm tăng thêm sự thon thả trắng trẻo của đôi bàn tay. Cô cầm lấy chiếc bát sứ rồi múc súp cho Khâu Y Dã, đôi bàn tay đẹp như một bức tranh dưới ánh đèn.“Lần này trở về có thể nghỉ ngơi hai ngày không?”“Đêm nay em có chuyến bay, sáng sớm mai có lịch trình.”“Chậc, bận như thế rồi còn về làm gì, toàn làm chuyện phí thời gian. Nhìn quầng thâm mắt của em kìa.” Cừu Y Vân vừa quở trách cậu, vừa gắp cho cậu một cái đùi Y Dã cười hớn hở, gắp một cái đùi gà khác cho Cừu Y Khâu, sau đó lột sạch da đùi gà trong bát của mình, rồi lại gắp cho Cừu Y Vân không thích ăn da phần thịt đã được lột khi ăn xong bọn họ đến Studio của Cừu Y Vân, Khâu Y Dã căn thời gian gọi điện cho Tiểu An, kêu cậu chàng đến đón mình. Cừu Y Vân lạnh nhạt khoanh tay dựa vào bàn làm việc, kiến nghị cậu gửi đồ chuyển phát nhanh, nhưng bị Khâu Y Dã từ chối, nói là ngày mai cần dùng luôn. Tiểu An và cậu bỏ ngoài tai những lời châm chọc của Cừu Y Vân về hình tượng của Khâu Y Dã, xách theo túi lớn túi nhỏ cùng hai cái vali nhanh chóng đến sân bay. Trên mặt Khâu Y Dã vẫn còn quầng thâm mắt, hình tượng bình dân này hoàn toàn không có khả năng bị fan nhận không phải do vé máy bay của Khâu Y Dã không sai thì tiếp viên hàng không không thể tin được rằng người thanh niên giống như đang đi chợ đêm để hành nghề trải sạp bán hàng này lại là khách hạng thương gia. Sau khi tất cả đồ đạc được cất kỹ, cuối cùng thì Khâu Y Dã cũng được ngồi xuống, thở ra một hơi. Cậu gục xuống chỗ ngồi và hỏi xin tiếp viên hàng không một cốc nước mật ong ấm. Tiếp viên hàng không nói Vâng tiên sinh, xin ngài đợi một lúc’, sau đó ân cần nhìn vị khách ngồi bên cạnh Khâu Y Dã “Xin hỏi tiên sinh có muốn dùng gì không ạ?”Giọng nói của người đàn ông trầm xuống, xen lẫn sự lạnh lùng có phần từ tính, nói một nửa chữ Không’ thì dừng lại một chút rồi đổi thành Một ly nước mật ong ấm, cảm ơn’. Theo bản năng, Khâu Y Dã nghiêng đầu nhìn sang người ngồi cạnh mình, vừa nhìn thấy liền ngẩn cả người, thậm chí còn không biết tiếp viên hàng không rời đi lúc nào.“Hạ tiên sinh, thật là trùng hợp quá, ngài cũng quay về thành phố B sao?” Cậu nhếch khóe miệng, cố gắng nở nụ cười hòa nhã thân chiếc bàn nhỏ trước mặt Hạ Khôn đặt một chiếc laptop màu đen mỏng nhẹ gọn gàng, trên sống mũi đeo một cặp kính không gọng, trông có vẻ càng thêm nghiêm túc sắc sảo. Hạ Khôn Ừm’ một tiếng, mặt không biểu cảm nhìn Khâu Y Y Dã đóng phim đã nhiều năm, vẫn chưa bao giờ gặp qua đối thủ nào có kiểu áp chế mạnh mẽ như vậy, cậu sởn cả tóc gáy. Căng thẳng vẫn là căng thẳng, ngượng ngùng vẫn là ngượng ngùng, những gì nên nói đều không thể nói ra miệng.“Ngày hôm đó thực sự rất cảm ơn ngài, ngài gần như đã cứu tôi một mạng. Trước đây do vẫn còn trong đoàn phim nên tôi chưa kịp đến cảm ơn. Sau này Hạ tiên sinh có chuyện gì cần đến tôi, tôi nhất định sẽ hết lòng báo đáp.” Khóe miệng Hạ Khôn nở một nụ cười nhạt, “Ồ, hết lòng báo đáp sao?”Lưng Khâu Y Dã ướt sũng một mảng, cậu đoán không ra ý của Hạ Khôn, chỉ có thể duy trì vẻ mặt chân thành, khẳng định một cách chắc chắn “Hết lòng báo đáp.”Hạ Khôn quay mặt về, lần nữa vùi đầu vào công việc, chỉ để lại cho Khâu Y Dã một câu Được’ không rõ ý suốt chuyến bay, Hạ Khôn chưa từng thoát khỏi trạng thái làm việc, ngay cả cốc nước mật ong ấm cũng là do Khâu Y Dã giúp hắn đặt lên chiếc bàn Y Dã ngồi ở chỗ mình quả thực giống như đã trải qua một năm ba thu. Cậu không làm ra bất kỳ động tác nào vì sợ Hạ Khôn sẽ nhận ra mình ở bên cạnh. Khâu Y Dã gần như ngồi bất động trên ghế, việc này còn đau khổ hơn cả việc cậu phải huấn luyện thể chất ở công ty. Một nhân vật như Hạ Khôn, cho dù ra ngoài không ngồi máy bay tư nhân thì cũng nên được bao quanh bởi bốn vệ sĩ mặc thường phục, sao có thể đến lượt cậu ngồi bên cạnh cơ chứ? Khâu Y Dã không dám lộn xộn chân tay, nhưng trong đầu lại bị lấp đầy bởi đủ loại thuyết âm máy bay hạ cánh, tâm trạng của Khâu Y Dã có thể sánh ngang với việc nộp bài thi đại hết khách hạng thương gia không có quá nhiều hành lý, vì vậy túi lớn túi nhỏ của Khâu Y Dã hiển nhiên trở nên vô cùng kỳ quái. Có một chiếc túi sắp rơi ra khỏi khoang hành lý, mà hai tay Khâu Y Dã đều đang cầm đồ. Trước khi tiếp viên hàng không kịp có hành động thì chiếc túi đã được một người đàn ông đeo kính râm và khoác áo da đen dùng một tay lấy mặt của người đàn ông không có bất kỳ biểu cảm nào, cũng không có bất kỳ phản ứng nào trước lời cảm ơn của Khâu Y Dã, chỉ yên lặng đợi ở phía trước Hạ Khôn. Khâu Y Dã nhìn về phía sau, bắt gặp người trợ lý đeo kính không gọng bên cạnh Hạ Khôn và một người khác đeo kính râm. Trợ lý của Hạ Khôn gật nhẹ đầu và nở nụ cười chuyên nghiệp với Khâu Y Dã, mồ hôi sau lưng cậu lại tuôn Y Dã vô cùng lịch sự chào tạm biệt Hạ Khôn, sau khi lấy xong hành lý thì đi tìm Tiểu An. Chỗ ngồi của Tiểu An ở phía sau nên không thấy được Hạ Khôn. Khâu Y Dã cũng không muốn để người bên cạnh căng thẳng giống mình nên mới không đề cập với Tiểu An chuyện cậu ngồi bên cạnh Hạ Tiểu An ở lại đợi lấy hành lý, Khâu Y Dã đi một chuyến đến nhà vệ sinh. Trong lúc rửa tay, cậu vô thức nhìn bản thân ở trong gương. Liếc một cái, đập vào mắt là hình ảnh của một con người luộm thuộm Dưới mắt có quầng thâm, mí mắt sưng húp, râu mọc lún phún ở cằm. Gần đây Khâu Y Dã không có thời gian đi cắt tóc, tóc dài ra không vào nếp. Cừu Y Vân sợ cậu cảm lạnh nên bắt cậu phải đội mũ len. Cậu ngồi trên xe taxi quên không cởi ra, tóc bết dính dầu. Nhìn bản thân trong gương, Khâu Y Dã chỉ nghĩ đến một câu “Đồ trạch nam* chết tiệt”.* Trạch nam/ Trạch nữ chỉ những người nghiện ru rú ở trong nên, vừa nãy cậu cứ thế mà ngồi cạnh Hạ Khôn suốt chuyến bay?!Hình tượng của cậu không đáng tin cậy như vậy, về sau Hạ Khôn không đầu tư vào những bộ phim mà cậu đóng thì phải làm sao đây?!Thôi quên đi, đó là việc mà nhà sản xuất và đạo diễn nên đau Y Dã cho rằng Hạ Khôn nhìn mình một cái rồi quay đầu đi, nhất định là do không thể chịu nổi khi nhìn thẳng đây mà. Cậu lại lập tức an ủi mình, cho dù trước kia có âm mưu gì đi chăng nữa thì ít nhất hiện tại, Hạ Khôn chắc chắn không có một chút hứng thú nào đối với cậu. Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, rất tốt, rất tốt!Hạ Khôn ngồi vào chiếc Maybach màu đen đã được cải tiến khiêm tốn, ba chiếc xe phía trước và phía sau lặng lẽ khởi động, lao nhanh vào màn đêm như những bóng Thành Tịch chờ xe lái vững rồi mới kiểm tra lại vấn đề chỗ ngồi. Đáng lẽ ra bên cạnh Hạ Khôn không có ai, trợ lý thực tập mới đến không để ý kỹ chỗ ngồi, thấy vé kia là đặt cho trợ lý số bốn, trong khi trợ lý số bốn lại đang ở New York, tưởng là đặt nhầm nên đã hủy Khôn nhắm mắt dưỡng thần, không có phản ứng. Vương Thành Tịch yên lặng chờ đợi, anh ta biết hiện tại không thể động vào cậu trợ lý thực tập này, dù sao cũng là người do chú ruột của Hạ Khôn nhét’ vào, giữ lại vẫn có tác xa có thể nhìn thấy những tòa nhà cao tầng đang thay đổi màu sắc, cuối cùng Hạ Khôn cũng lên tiếng “Lập một bản hợp đồng.”***Khâu Y Dã chỉ được nghỉ ngơi năm tiếng rồi lại phải vắt chân lên cổ chạy đến hai cái sự kiện, nửa đêm mới trở về chỗ ở của mình, hai chân đều vô Y Dã ngủ đến không biết trời trăng gì. Lúc Tiểu An kéo cậu ra khỏi chăn thì đã là chuyện của buổi sáng hôm sau. Cậu chịu đựng sự choáng váng rồi đấu tranh tỉnh dậy, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ ngồi vào bàn ăn bánh rán và cháo thịt nạc trứng bắc thảo do Tiểu An mang đến. Tiểu An ngồi đối diện Khâu Y Dã, đọc cho cậu nghe lịch trình trong tuần tới.“Đúng rồi anh Khâu, tại sao di động của anh luôn tắt máy thế?”Đầu óc của Khâu Y Dã vẫn chưa tỉnh táo, sau khi cắn thêm hai miếng, cậu mới chậm rãi chớp mắt, nói “Điện thoại á? Anh không nhớ để ở chỗ nào rồi, em gọi thử xem.”Tiểu An còn chưa kịp bấm nút gọi thì đã nghe thấy tiếng điện thoại rung trong túi áo khoác vắt trên sofa cách đấy không xa. Tiểu An nhanh chóng lấy ra xem, là một số máy là điện thoại cá nhân của Khâu Y Dã, người biết số không nhiều, hầu hết các cuộc gọi lạ đều là điện thoại lừa đảo. Số của người gọi đến thuộc thành phố B, Khâu Y Dã do dự một lúc, vẫn nghe máy.“Alo, xin chào?”Bên kia điện thoại là một giọng nam hay như phát thanh viên “Cho hỏi đây có phải là số máy của Khâu tiên sinh không?”Khâu Y Dã vẫn chưa tỉnh táo lắm, thành thật trả lời “Là tôi. Ngài là…”“Xin chào Khâu tiên sinh, tôi là Vương Thành Tịch, là trợ lý đặc biệt của ngài Hạ Khôn. Xin hỏi hai ngày tới ngài có thời gian không? Hạ tiên sinh hy vọng có thể cùng ngài thương lượng một số chuyện.”Khâu Y Dã đặt điện thoại xuống, cụp mắt tiếp tục ăn bánh rán. Tiểu An cho rằng đó là cuộc gọi không quan trọng nên tiếp tục đọc lịch trình trên Ipad cho Khâu Y Dã nghe.“Anh Khâu, anh đã nhớ hết chưa? Hay để em đọc cho anh thêm lần nữa nhé?”Khâu Y Dã nuốt miếng bánh cuối cùng, mở nắp bát cháo thịt nạc trứng bắc thảo “Chiều nay không có lịch trình nào chứ?”“Không có, lịch trình gần nhất là chụp ảnh tạp chí cho SD vào hai giờ chiều mai.”Khâu Y Dã gật đầu, yên lặng ăn hết bát cháo. Vậy mà tâm trạng kỳ lạ của cậu lại trở nên nhẹ nhõm lo lắng nhất trong suốt những ngày qua cuối cùng cũng tới rồi.
Chương 04 Trong bí cảnh Hồng Lan, sương mù ngập tràn, ma quỷ liên tục tụ tập bên ngoài bí cảnh, trời đất rung chuyển không ngừng, núi Hồng Lan là trung tâm của bí cảnh, bốc lên khói đen đáng sợ và tỏa ra ánh sáng hồng. Mái tóc trắng và y phục trắng của Thiên Lan phát ra ánh sáng yếu ớt, giống như ngọn đèn lay lắt giữa không gian mờ ảo chốn u ám này. Y trầm ngâm nhìn núi Hồng Lan, như có điều suy tư, một lúc lâu sau mới nhẹ giọng mở miệng, giống như hỏi đứa trẻ kẹo có ngọt không, “Nghênh Phong, tu đạo có phải là một chuyện đau khổ không?” Trong lòng Lãnh Nghênh Phong có dự cảm không tốt, nhếch khóe miệng, cười nói “Khổ chứ. Có lúc còn rất đau, nhưng cũng đáng giá.” Thiên Lan cũng cười “Đáng giá, hai từ này rất hay.” Trong tay y xuất hiện một đóa sen ngọc “Đây là hồng hoang chi tâm, mỗi một hạt sen có thể định ba núi hai sông một biển. Ngươi đem nó về cho Lam Minh Văn, hắn sẽ biết dùng nó như thế nào.” Lãnh Nghênh Phong trợn to hai mắt “Không được. Có muốn thì cũng là Người tự đưa cho hắn đi.” Thiên Lan lắc đầu “Ta đã sức cùng lực tận, hiện tại chỉ còn sức đưa ngươi ra ngoài mà thôi.” Lãnh Nghênh Phong gấp đến đỏ mắt, đồng tử vốn mang màu xanh khổng tước chợt phiếm ánh tím “Người từng nói chúng ta có thể cùng nhau thoát ra! cõi Thương Hải, cõi Thiên Lan, ta… chúng ta đều không thể lại mất Người!” Sắc mặt Thiên Lan phiếm hồng dị thường, lần đầu tiên y cười đến là tinh nghịch, chớp chớp mắt, “Nghênh Phong, ta cũng sẽ có lúc nói dối.” Thiên Lan vung tay lên, đưa Lãnh Nghênh Phong rơi vào một vòng xoáy trắng. Lãnh Nghênh Phong bị cố định thân thể, hoảng loạn hét lên “Ta không muốn một mình thoát ra ngoài! Người không thể làm như vậy được! Người không thể như thế!” Hắn không thể phản kháng, trong lòng biết Thiên Lan có lẽ đã ra quyết định từ trước, cuối cùng khóc thành tiếng “Chúng ta mới trùng phùng được bảy ngày. Ta vẫn chưa báo đáp Người. Người không thể như thế, Người không thể như thế được!” Giọng nói của Thiên Lan vang lên bên tai hắn “ Hai chữ đáng giá’ này, ta rất vui vì ngươi nguyện ý gánh vác nó. Nó không phải là Đạo, nhưng ta bị nó vây hãm cả một đời. Nghênh Phong, hãy tự tu đạo của chính mình.” “Việc ngươi hỏi ta năm đó không biết bây giờ trả lời có quá trễ hay không. Ta họ Lãnh, sống ở núi Thanh Hà. Trên núi có hàng ngàn con hạc trắng, nước suối chảy róc rách, sương mù quanh năm không tan. Cho nên… chỉ cần người sống tốt, ta không cần ngươi báo đáp.” Y vỗ tay cười nhạt “Ở đây có núi có sông, có dáng hình núi Thanh Hà, chỉ là hơi bụi bặm. Quét dọn qua chỗ này là có thể thành nơi ở lâu dài.” Bí cảnh Hồng Lan lấy nơi Thiên Lan đang đứng làm trung tâm, một quả cầu ánh sáng nhanh chóng khuếch đại, sự âm u bị bóng tối bao phủ rút đi, mùi hôi thối tan biến, cỏ cây sống lại. Hình bóng của Thiên Lan ngày càng mơ hồ, cuối cùng hóa thành bụi sáng rải khắp đất trời. Lãnh Nghênh Phong bị vòng xoáy trắng nhả ra, hắn quỳ rạp trên mặt đất, nước mắt đầy mặt, khóc không thành tiếng. Năm đó Lãnh Nghênh Phong mười lăm tuổi, được một vị nam tử áo trắng cứu giúp. Hắn hỏi vị công tử “Ngài là ai? Ngài tên gì?” Nam tử áo trắng cười mà không đáp, hỏi ngược lại “Ngươi là ai? Từ đâu tới?” “Ta họ Lãnh, tên Lãnh Nghênh Phong, nhà ở núi Thanh Hà, trên núi có hàng ngàn hạc trắng, nước suối chảy róc rách, sương mù bao phủ, quanh năm không tan.” “Dừng! Đoạn này qua.” Các cô gái có mặt ở hiện trường đều đang lau nước mắt, trợ lý nghệ thuật sụt sịt mũi, chọc biên kịch “Viết lời thoại đẫm nước mắt như vậy làm gì cơ chứ! Phim cổ phong tiên hiệp biến thành phim thần tượng đẫm nước mắt rồi!” Biên kịch vẫn chưa hoàn hồn. Lúc viết kịch bản, cô chỉ muốn cho nhân vật của Tôn Gia có thêm đất diễn, thêm điểm bùng nổ. Ở bí cảnh Hồng Lan chỉ có Thiên Lan và Lãnh Nghênh Phong xuất hiện, đương nhiên viết thêm đúng phần của hai bọn họ, thật sự không ngờ rằng lại diễn ra được hiệu quả như thế. Đội tuyên truyền và giám chế rất có tầm nhìn xa trông rộng, nhân lúc bọn họ còn chưa tẩy trang, vội vàng kéo một nhiếp ảnh gia tới giúp hai người Tôn Gia và Khâu Y Dã chụp bổ sung một vài bức ảnh cho bộ phim. Tám tháng sau, tập bốn mươi của《Thương Hải Thiên Lan》được phát sóng trên đài Hồ Quảng. Weibo chính thức của đoàn phim đăng tải những bức ảnh tinh tế sinh động của bộ phim, số lượng lượt thích và lượt chia sẻ liên tục phá kỷ lục. Rating của tập phim tối hôm đó phá đảo 40%, số lượt truy cập trên trang web đã vượt qua ba triệu trong vòng hai mươi tư giờ. Trên mạng, ngoài những bình luận khóc sướt mướt ra thì cũng có nhiều suy đoán khác nhau về mối quan hệ kiếp trước giữa Thiên Lan và Lãnh Nghênh Phong. Nguyên văn chỗ này kể rằng Lam Minh Văn mang theo nữ chính khổ đấu cùng ác Phật, Thiên Lan và Lãnh Nghênh Phong chỉ là nhân vật làm nền đi ngang qua, gần như không có đoạn nào như vậy trong kịch bản cả. Sự cải biên chỉ thích cái đẹp vừa ngược tâm vừa không rõ ràng này đã chọc thủng bộ não ngày càng suy diễn của khán giả. Fan CP liên tục tag lên hot search, thậm chí hơn chục bộ đồng nhân văn bỗng chốc xuất hiện nhanh đến chóng mặt. Nói theo cách thông thường, dựa trên quan hệ huyết thống thì Thiên Lan là cha, chú hoặc ông của Lãnh Nghênh Phong. Nhưng fan CP lại không nghĩ như vậy. Thiên Lan sau một trăm năm vẫn nhớ gần như chính xác những gì Lãnh Nghênh Phong từng nói, nhất định là tình yêu đích thực rồi Nhà của Người cũng là nhà của ta, còn linh hồn ta thuộc về Người. Các cô gái toàn tự ngược tâm chính mình đến khóc lóc. Khâu Y Dã bị fan não tàn của Tôn Gia mắng ôm đùi thần tượng của bọn họ, cậu rất bất lực – nếu như có thể, cậu thật sự không muốn có bất kỳ cảnh diễn chung nào với Tôn Gia. Sau khi đạo diễn hô Qua’, Tôn Gia mới nhận ra phần diễn của mình đã chính thức hoàn thành. Y vốn định dạy dỗ Khâu Y Dã nhưng kế hoạch lại không đuổi kịp những thay đổi. Y có được thành tựu như hiện tại vẫn là do có sự tự tin chuyên nghiệp. Cạnh tranh diễn cùng Khâu Y Dã rất thú vị, sau khi nhập vai, y cứ thế thuận lợi diễn xong, nên vật ngáng chân’ cũng chưa kịp dùng tới. Tôn Gia cúi đầu nở nụ cười bất đắc dĩ. Y lăn lê bò trườn ngần ấy năm trong giới nghệ sĩ, có thể nhìn ra được tiềm năng của Khâu Y Dã. Chỉ cần Khâu Y Dã gặp được một cơ hội thích hợp thì nhất định có thể trở nên nổi tiếng. Khâu Y Dã trông không giống người làm bộ làm tịch, hiện tại thích hợp thiết lập quan hệ tốt sẽ có tác dụng hơn đe dọa chèn ép. Tuy nhiên, không phải ai cũng có thể nhìn rõ được như Tôn Gia, nữ chính Trình Hinh Tâm và nam thứ Lý Nhược Phi đều khá ghen tị. Trình Hinh Tâm là nữ chính, đất diễn đương nhiên không ít nhưng hình tượng nhân vật không có điểm gì đặc biệt. Kỹ năng diễn xuất của cô tầm thường, chỉ là một cái xác rỗng, hình tượng nữ chính vốn đã bình thường giờ lại bị cô diễn ngày càng mất đi khí chất. Đạo diễn là người có lá gan không nhỏ, ông trấn an nhà đầu tư, chuyển một phần đất diễn của nữ chính sang cho nam chính. Dù sao thì Trịnh Nhạc là diễn viên đang hot nhất hiện nay, phim có rating cao, nhà đầu tư kiếm được tiền mới là quan trọng nhất. Lý Nhược Phi là được nhét’ vào đóng vai nam phụ, là một nhân vật phản diện dương dương tự đắc. Đạo diễn có thể cho phép cậu ta diễn trong bộ phim này là vì tư chất của cậu ta không tồi, chỉ không ngờ rằng tư chất còn thua xa lòng dạ của cậu ta. Lúc đầu cậu ta còn nghĩ có thể ngang tài ngang sức với Trịnh Nhạc, nhưng sau khi bấm máy rồi mới phát hiện dù có chơi xấu thế nào đi chăng nữa thì cũng không đấu lại được tiểu thịt tươi hoạt bát sáng sủa đáng yêu này. Đấu không lại Trịnh Nhạc thì thôi đi, cũng không thể đấu với Tôn ảnh đế không biết từ nơi nào nhảy vào, nhưng Khâu Y Dã thì là cái thá gì chứ, một diễn viên nhỏ bé tép riu đến tên còn chưa từng nghe qua. Cứ đà này thì không cần đợi tới lúc phát sóng, độ nổi tiếng của cậu ta trong thời gian quảng bá cũng khó có thể nói trước được. Có lẽ đúng là vật họp theo loài người phân theo nhóm, Trình Hinh Tâm và Lý Nhược Phi sau khi quen biết từ lúc vào đoàn phim thì quan hệ vẫn luôn khá tốt, hiện tại đều đối mặt với tình cảnh tương tự, rất nhanh đã có chung suy nghĩ. Bọn họ đều không có nhiều cảnh diễn chung với Khâu Y Dã, nhưng biện pháp chỉnh người lại không chỉ bị hạn chế trong mỗi thời gian quay phim. Nhà đầu tư đề nghị cùng nhau ăn chung bữa cơm để chúc mừng Tôn Gia thuận lợi đóng máy, đồng thời cũng cho đoàn phim thả lỏng sau một tháng quay phim căng thẳng. Gần đây đoàn phim đều quay ở trong nhà, phim trường không xa thành phố B, vì vậy bọn họ quyết định chọn một sơn trang nghỉ dưỡng cao cấp ở ngoại ô thành phố B. Trình Hinh Tâm cầm ly rượu, cười có chút quỷ dị “Tiểu Dã, cậu phải uống hết ly này đấy, cảnh diễn cùng anh Tôn quả là bùng nổ đến nỗi chị cũng phải bật khóc.” Khâu Y Dã bị sốc bởi cách xưng hô Tiểu Dã’ này nhưng trên mặt lại diễn, giống như ngượng ngùng mà cầm ly rượu lên “Là anh Tôn dẫn dắt tốt. Kịch bản viết cũng tốt.” Khâu Y Dã đang chuẩn bị uống, Trình Hinh Tâm lại nói “Chị uống cạn rồi đấy, Tiểu Dã xem mà làm đi nha.” Khâu Y Dã đành phải uống hết ly rượu, còn chưa kịp ngồi vững thì Lý Nhược Phi cũng đến góp vui “Con gái đều uống rượu vang, anh Khâu sao có thể cũng như vậy được, mau đổi thành rượu trắng đi. Xem diễn xuất của anh Tôn khiến em nổi cả da gà, còn anh Khâu phối diễn vô cùng tự nhiên, không hổ là học bá của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, bọn em đều phải theo anh học hỏi rồi. Anh Khâu, em cũng kính anh một ly.” Những lời này nghe như vừa khen Tôn Gia cũng vừa khen Khâu Y Dã, dùng tâm nhưng cũng đủ thâm độc. Gia đình Tôn Gia là nhà giàu ở tỉnh này, y đã không chuyên tâm học hành từ lâu, miễn cưỡng tốt nghiệp một trường nghệ thuật hạng ba, sau khi nổi tiếng thì Học viện Hý kịch phương Nam mới đưa tới tấm bằng tốt nghiệp đại học. Ở trước mặt Tôn Gia lại nói Khâu Y Dã là học bá, động cơ đúng là không trong sáng. Ly của Khâu Y Dã không biết bị người nào đó bên cạnh rót đầy rượu trắng, cậu thầm chửi Lý Nhược Phi tơi bời trong lòng, đau đầu không biết nên giải quyết cục diện này thế nào. Cậu uống một ngụm rượu lớn, mặt lập tức đỏ bừng “Điểm số ở trường học cũng không hẳn là hữu dụng. Có thể đóng《Thương Hải Thiên Lan》là do vận khí tốt, lại may mắn được đạo diễn Lưu tán thưởng. Trong lòng tôi cảm kích không thôi. Áp lực vô cùng lớn, không kéo chân sau của mọi người là tốt lắm rồi.” Tôn Gia cười vô cùng ôn hòa nhã nhặn, thầm nghĩ người này đúng là thú vị. Khâu Y Dã tận lực đối phó, cuối cùng vẫn sử dụng chiêu cũ, giả say. Cậu vùi mặt nằm úp sấp trên bàn, mặc cho ai gọi cũng không dậy, chuyên tâm diễn vai một con lợn chết. Diễn rất nhập tâm, hoặc do những ngày gần đây quá mệt, vậy mà cậu lại ngủ thiếp đi trong tiếng cười nói huyên náo của mọi người. Ăn cơm chỉ là hoạt động mở màn, cơm nước xong xuôi mới chính thức bắt đầu cuộc sống về đêm. Khâu Y Dã cảm thấy có ai đó vỗ vai mình, nhưng làm thế nào cũng không tỉnh lại được, cảm giác này rất kỳ quái. Ý thức và cơ thể cậu dường như tách rời, ý thức bị bao phủ bằng một tấm vải đen, cậu giãy giụa mà không sao thoát được. Khâu Y Dã bị hai người nhấc lên, không biết qua bao lâu thì rơi vào một nơi mềm mại, có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng ồn ào phát ra từ tivi. Khi có người cởi quần áo của mình thì cậu đột nhiên trở nên gấp gáp, hiểu ra ngay bản thân đã bị người ta tính kế hạ thuốc. Có lẽ sẽ bị người khác ép buộc làm gì đó, có lẽ bên cạnh có camera quay lại trạng thái xấu xí này của cậu, có lẽ… Khâu Y Dã trông có vẻ là người có tính cách mềm mỏng nhưng thực chất điểm giới hạn lại rất vững, hiện tại tình huống này đã xâm phạm nghiêm trọng đến vùng cấm của cậu. Tiềm thức bị ảnh hưởng bởi tình tiết diễn lúc sáng, Khâu Y Dã mạnh mẽ cắn đầu lưỡi mình, mùi máu tươi xộc thẳng lên mũi khiến cậu đau đến tỉnh táo lại. Khóe miệng còn vương chút máu, cậu mở to đôi mắt đỏ ngầu. Chương trước Chương Sau
Hán Việt Hoang dã chi xuân 荒野之春 Tác giả Blueky Thể loại Cường thế tổng tài công X ôn hòa minh tinh thụ, vòng giải trí, bao dưỡng thành chân ái, có phản công, hiện đại, HE Độ dài 83 chương + 10 PN Edit July Beta Bluerious Tình trạng edit Hoàn __________ GIỚI THIỆU Một diễn viên tuyến tám tự nhận ngoài đàn ông ra thì không thiếu thứ gì và một kim chủ ích kỷ không thiếu đàn ông. Một giới giải trí nghiêm túc đứng đắn. Hai người đàn ông tự cho là mình thông minh. Diễn viên tuyến tám chỉ muốn an ổn tìm bạn giường sống qua ngày x Tổng tài không muốn độc đoán lại khăng khăng say mê trò dưỡng thành ảnh đế. Cuối cùng, mọi chuyện lại không như ý muốn. Link review truyện của nhà Gemmy trước khi nhảy hố nè! LƯU Ý CHƯƠNG 50 VÀ ĐẦU CHƯƠNG 75 CÓ CHI TIẾT PHẢN CÔNG, TUY NHIÊN KHÁ NGẮN VÀ KHÔNG MIÊU TẢ KỸ, CÁ NHÂN MÌNH THẤY NẾU BẠN KHÔNG ĐỌC ĐƯỢC PHẢN CÔNG CÓ THỂ BỎ QUA VÀ ĐỌC BÌNH THƯỜNG, KHÔNG QUÁ ẢNH HƯỞNG ĐẾN MẠCH TRUYỆN. __________ MỤC LỤC Wattpad 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 – Hoàn chính văn – PN 1 PN 2 PN 3 PN 4 PN 5 PN 6 PN 7 PN 8 PN 9 PN 10 -Kết thúc- Điều hướng bài viết
mùa xuân hoang dã