lời hứa cả đời
Lời hứa cứu độ, Thông Tin, Tin Tức Công Giáo và để gánh nặng cuộc đời trở nên nhẹ nhàng: "Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng. Xin hãy hướng dẫn soi sáng cuộc đời chúng con để lời nói, việc
Vĩnh viễn, có dùng cả năm tháng trưởng thành cũng không thể nào thực hiện được. Đó là bi ai." 27-03-2019 - "Lời hứa giữa thanh xuân vốn dĩ là bi kịch. Ước hẹn thời niên thiếu thực chất là bi thương. "Tuổi thanh xuân là chuyến tàu đẹp nhất của mỗi đời người
(Tin Vatican - Devin Watkins) Nữ hoàng Elizabeth II của Vương quốc Anh và Bắc Ireland vừa qua đời vào chiều thứ Năm tại Lâu đài Balmoral, nơi ở của bà ở Scotland. Gia đình Nữ hoàng đã qui tụ quanh Nữ hoàng khi sức khỏe của bà yếu dần! Nữ hoàng Elizabeth II đã trị vì hơn 70 năm, mà kỷ niệm mừng Bạch kim vương miện
Trên đấy là lời thề cơ mà tôi dành riêng cho tất cả những người vk tuyệt đối hoàn hảo của mình". Bạn đang xem: Tình chỉ đẹp khi còn dang dở đời mất vui khi đã vẹn câu thề. Đó là các thứ "nam giới rể quốc dân" Song Joong Ki trìu thích nói với người vợ Song Hye
10-02-2018 - " Tình yêu chính là lời hứa xuông của một thằng điên được một con ngu tin cả một đời ." Follow Pinterest : axietysp
Để chuẩn bị những lời hứa, lời thề chân thành, bạn không cần mất quá nhiều thời gian, bởi mỗi cô dâu chú rể chỉ nên nói lời hẹn ước ngắn gọn, nên kéo dài từ 3 phút đến 5 phút. Lời thề sẽ là những lời bạn muốn nói nhất với người bạn đời của mình.
Vay Tien Nhanh Ggads. Có ai đã từng yêu mà chưa từng hứa hẹn, chưa từng thêu dệt những giấc mơ về tương lai bên nhau trọn đời. Nhưng liệu rằng chúng ta đã thực sự trân trọng và cố gắng vì những câu hứa ấy? Khi trải qua sóng gió, hãy nhớ những gì đã hứa dành trọn đời cho nhau, để mãi mãi không buông tay nhau. Có ai đã từng yêu mà chưa từng hứa hẹn, chưa từng thêu dệt những giấc mơ về tương lai bên nhau trọn đời. Nhưng liệu rằng chúng ta đã thực sự trân trọng và cố gắng vì những câu hứa ấy? Khi trải qua sóng gió, hãy nhớ những gì đã hứa dành trọn đời cho nhau, để mãi mãi không buông tay nhau. Bạn đang xem những câu nói hay về lời hứa“>Những câu nói hay về lời hứa Lựa chọn của anh là yêu em hoặc yêu em nhiều hơn, cho dù đau khổ cũng muốn được ôm em trong vòng tay, đến khi địa lão thiên hoang. Bởi vì, có thể kiếp sau người đứng bên em không phải là anh nữa rồi. Bất luận xảy ra chuyện gì, ghi nhớ rằng anh yêu em rất nhiều, đừng rời xa anh, nếu không hơi thở của anh cũng theo đó mà dừng lại… Kiếp này anh không thể, cho nên, kiếp sau anh nhất định sẽ đợi em, anh đợi em sớm hơn tất cả những người khác, gặp em sớm hơn một chút. Nghe này, mình cho phép cậu thích mình. Nhưng mà, ngoại trừ bạc đầu giai lão, cậu không còn con đường nào khác để chọn hết! Thế nào là một lòng một dạ? Chính là cho dù không lựa chọn kết quả vẫn là anh, nếu như có lựa chọn đáp án vẫn là anh, có anh rồi sẽ không chọn người khác. Mãi Mãi cũng chỉ có anh Em không cần kết quả, cũng không cần hứa hẹn gì, có thể yêu thêm được 1 ngày thì sẽ yêu 1 ngày, có thể nhìn thêm được 1 lần thì sẽ nhìn thêm 1 lần Em không cần anh hứa hẹn gì nhiều, chỉ cần anh bên cạnh em, yêu thương em như trước thôi, không cần nói cũng được, chỉ cần anh hành động để em biết được yêu thương mình anh cho anh có xứng đáng không? Tình cảm không cần những lời thề non hẹn biển, các thể loại kỳ hạn hay điều kiện gì cao xa. Chỉ cần có hai người như thế này một người có thể khiến người kia đặt trọn niềm tin và một người luôn tình nguyện thông cảm cho đối phương. Chúng ta đừng vội hứa hẹn điều gì cả Vì đâu biết ngày mai sẽ ra sao Nhưng có một điều là, từ tận đáy lòng anh Đó là anh yêu em Càng đơn giản chỉ là ở bên nhau, tình cảm sẽ càng dài lâu. Tình yêu không phải là những lời thề non hẹn biển, chỉ đơn giản là cùng nhau bình yên qua ngày. Cứ hẹn thề bên nhau mãi ngày sau làm chi, cứ viển vông mơ mộng làm gì. Khi mà ngay lúc này đây yêu thương còn hững hờ thì có chắc về sau yêu thương kia sâu đậm? Yêu thuơng này anh và em sẽ cũng phải giữu trọn nên không cần hứa đâu anh nhé! Em sẽ thấy được điều anh muốn nói với em qua những hành động thiết thực ngay thôi. Vì yêu thương không chỉ được diễn tả bằng lời mà anh! Lời thề trong giông bão bị lãng quên lúc bình yên Nếu một người nói yêu bạn, đợi anh ta tận tình chăm sóc bạn rồi hẳn tin. Nếu một người hứa dẫn bạn đi đâu đó, đợi anh ta mua xong vé máy bay rồi hãy vui. Nếu một người nói muốn cưới bạn, đợi anh ta cầm sẵn nhẫn quỳ gối cầu hôn rồi mới cảm động. Chúng ta đã qua rồi cái thời yêu bằng tai, tình yêu không phải bằng lời nói là được. Trăm câu nói “Anh sẽ cho em” cũng không bằng một hành động “Em cầm lấy đi”. Ngàn cái tương lai tươi đẹp cũng không bằng một hiện tại ấm áp. Hứa hẹn chính là lời một tên lừa đảo thường nói với một kẻ ngu ngốc. Lời hứa vốn dĩ là một sự so tài giữa đàn ông và phụ nữ, có khi đôi bên đều thấy vui vẻ, nhưng đa phần kết quả là thất bại cả hai. Có những người lời hứa không mang ý nghĩa gì, nhưng có những người lời hứa là cả cuộc đời Lời Hứa. . . –• Mà nhiều người muốn nghe nhất. . . –• Lại là những lời hứa không thể nào thực hiện. . . Xem thêm Sở Giáo Dục Tuyên Quang – Cổng Thông Tin Điện Tử Tỉnh Tuyên Quang Và cuối cùng. . . –• Con người ta đau nhất. . . –• Là khi khóc bằng nụ cười. . . –• Và vui vẻ cùng một gương mặt. . . –• Tưởng chừng như – Đang Rất Hạnh Phúc. . “Không cầu kiếp sau gặp lại, chỉ mong đời này kết duyên. Thế gian duy nhất một chuyện, nguyện nắm tay em tới cùng” Khiến em khó chịu nhất không phải là sự ấm áp của anh dần dần biến mất khi chúng ta còn trẻ, mà là lời hứa chúng ta trao cho nhau, nhiều năm về sau lại chẳng ai thực hiện được. “Bên nhau trọn đời”,nói thì ngọt ngào, để rồi cuối cùng chỉ còn lại thương đau. Chính những lời hứa hẹn không thành ấy mới thật sự là liều thuốc độc trong tình yêu. Lời hứa… – Cũng chỉ là lời hứa – Nó có giá trị to lớn với người nghe… – Nhưng thường không có giá trị gì với người nói Lời kết Tình yêu luôn có những thanh âm ngọt ngào như giai điệu bản nhạc nồn nàn vậy, đó có thể là những lời ước hẹn, lời hứa khiến con người ta thêm tin tưởng vào đối phương, vào tình yêu, vào tương lai và cố gắng biến lời nói ấy thành sự thật. Thế nhưng khi phai nhạt, lời hứa thành gió thoảng mây bay, chẳng ai nhớ đến nó nữa, và nó trở thành nỗi đau với cả 2, hoặc 1 trong 2… Status lời hứa hay – Những câu cap tổng hợp về thất hứa, lời hứa suông sttchannelCảm ơn mọi người đã quan tâm đến video của thấy video hay nhớ like và sub ủng hộ kênh dung video là những câu nói mà mình sưu tầm được từ nhiều nguồn khác nhau tổng hợp lại thành 1 video. Hi vọng các bạn có thể tìm cho mình một câu Caption phù hợp cũng như là có trải nghiệm vui vẻ khi xem video.© Các video đã được đăng ký bản quyền và cấm mọi hành vi reup. Nếu phát hiện chúng tôi sẽ đánh dấu vi phạm bản quyền mọi người lưu ý nhaThanks you everyone Xem thêm bài viết thuộc chuyên mục Giáo Dục
Giới thiệu sách Lời HứaThe Promise tựa tiếng Việt Lời Hứa là một tác phẩm đạt giải Booker xoay quanh thời kỳ hậu Apartheid ở Nam Phi của tác giả Dalmon Galgut. Được viết dưới một góc nhìn linh hoạt, liên tục chuyển đổi giữa các nhân vật, cuốn sách nói về một gia đình người Nam Phi da trắng sống trong một trang trại bên ngoài Pretoria. Câu chuyện bắt đầu với cảnh cả gia đình cùng quay về họp mặt sau một thời gian ly tán để dự tang lễ của Ma – người phụ nữ lớn tuổi đứng đầu cả gia đình. Những người con thuộc thế hệ trẻ, Anton và Amor, ghét tất cả những gì gia đình ủng hộ - đặc biệt là việc thất hứa với người phụ nữ da đen đã phục vụ họ cả đời - Salome. Sau nhiều năm phục vụ, bà đã được hứa trao tặng một ngôi nhà và đất đai riêng... nhưng bằng cách nào đó, đã sau hàng thập kỷ mà lời hứa đó vẫn không được thực hiện. Vượt qua nhiều đối thủ nặng ký cuốn tiểu thuyết sâu sắc của Damon Galgut đã được trao giải Booker danh giá vào năm tin tác giả Damon GalgutDamon GalgutSinh ngày 12 tháng 11 năm 1963, là một tiểu thuyết gia và nhà viết kịch người Nam Phi. Ông đã được trao giải thưởng Booker năm 2021 cho cuốn tiểu thuyết Lời hứa The Promise. Các tác phẩm nổi bật của ông bao gồm The good doctor2003, In strange room2010, cả hai tác phẩm này cũng đều lọt vào danh sách đề cử cho giải Lời Hứa của tác giả Damon Galgut, có bán tại Nhà sách online NetaBooks với ưu đãi Bao sách miễn phí và Gian hàng NetaBooks tại Tiki với ưu đãi Bao sách miễn phí và tặng Bookmark
Thể loại cổ trang, ngược luyến tàn tâm, thanh mai trúc mã, ân oán giang hồ, Lệ Cung ChủNăm Trữ Nhược 12 tuổi đã cứu được Mộ Cẩm. Mộ Cẩm lại dùng cả đời mình để báo đáp Trữ mỗi năm họ chỉ gặp nhau trong năm ngày, nhưng suốt từ năm 12 tuổi đến năm 22 tuổi, trong lòng chỉ tồn tại hình bóng đời, mộ hương thoang thoảng, hoa tam nguyệt quẩn quanh. Giang hồ đột nhiên đồn đãi, giáo chủ Mộ Cẩm của Quang Hoa giáo sẽ thành thân với võ lâm đệ nhất mỹ nữ Sở Vô Sương, còn chân thành mời Trữ Nhược đến chung vui, chuyện này là thế nào? Chú thích -Mộ hương’ hương hoa cỏ trong chiều hoàng hôn trong truyện là tên một loại hoa -Hoa tam nguyệt’ lại là tên một loại côn trùng -Có ích gì’ là tên một loại kịch độc ====== Đôi lời editor Bộ này cốt truyện mới, không theo mô tuýp cũ thường gặp ở những truyện ngược luyến. Phải đọc tới gần cuối mới rõ được chân tướng mọi chuyện. Quả thật hao tổn tâm tư ’. -“Tình yêu rốt cuộc là gì? Yêu đã mất mà sao tình còn mãi?” Vẫn như cũ, ta edit BE nhưng kết cục có thể gọi là hả lòng hả dạ chứ không phải kiểu cẩu huyết nên mọi người có thể an tâm *dụ dỗ*.
♣Editor Lệ Cung ChủLà người giang hồ ai cũng biết, trên núi Kỳ Lân có vực Kỳ Lân, trên vực Kỳ Lân có động Kỳ Lân, trong động Kỳ Lân có Hoắc thần bộ phận nhỏ người giang hồ cũng biết, Hoắc thần y cả đời không lập gia thất, cũng không có tâm tư gầy dựng môn phái, đến khi năm mươi mấy tuổi, tóc râu đều bạc trắng thì lại thu nhận một đồ vì Hoắc thần y dường như giấu nhẹm đồ đệ bảo bối, cho nên cơ hồ không ai biết, đồ đệ này giới tính nam, thời điểm bái nhập sư môn vừa tròn mười tuổi, họ Trữ tên Nhược, hàng ngày vẫn mặc một bộ quần áo rách rưới chạy tới chạy lui ở trên vì Hoắc thần y đã già, lúc không ai đến nhờ trị bệnh thì ông vẫn hay ngồi trên ghế mây vừa phơi nắng vừa đọc sách y thuật, đôi mắt liêm diêm giấu sau những sợi tóc rối bời nhìn về phía Trữ Nhược quát bảo.“Trữ Nhược ~ lên cho núi hái quả sơn tra * cho ta ~ ”“Trữ Nhược ~ đấm lưng cho ta ~ ”“Trữ Nhược ~ bóp vai cho ta ~ ”“Trữ Nhược ~ hôm qua ta chỉ cho ngươi xem loại thảo dược trong trang sách đó đó, hôm nay trước khi trời sập tối ngươi phải tìm được cho ta ~ ”“Trữ Nhược ~ cơm chiều đã chuẩn bị xong chưa, gà rừng của ta có thoa mật nướng hay không?”Trữ Nhược thường xuyên hoài nghi liệu có phải lão yêu quái tà ác này nhặt mình từ trong sơn động về để làm cu li hay không… Nếu không phải lúc ấy ở chân núi vì đói bụng quá đến mức đầu óc choáng váng, chân tay bũn rũn, không đối diện với khuôn mặt hòa ái dễ gần lộ ra nụ cười tủm tỉm, không ngửi thấy mùi bánh mì từ trên cánh tay mập mạp vươn tới ấy, thì chính mình cũng sẽ không bị ma xui quỷ ám bám theo như vậy, vừa ngấu nghiến gặm ổ bánh mì vừa đi vào động Kỳ Lân ở núi Kỳ Lân, lọt vào tròng của Hoắc thần y, trở thành người hầu bên cạnh lão, gọi một cách hoa mỹ là —— đồ gian qua đi, đồ nhi có không nên hồn thế nào đi chăng nữa thì cũng có chút kiến thức về y này gọi là lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa **, người hầu của Hoắc thần cũng như người bình thường phải chẩn bệnh a, thêm vào đó lão nhân đầu bạc cả ngày yêu cầu không biết bao nhiêu việc, có đôi khi chỉ vì một cành hoa, một gốc cỏ của lão, Trữ Nhược hận không thể xới tung cả ngọn núi Kỳ Lân này.** Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa dù lạc đà có gầy gò, nhưng khung xương của nó vẫn lớn hơn con ngựa. Ý nói dù có tệ thì cũng là người trong nghề nên so ra vẫn hơn người bình thườngCó lần tình cờ nhớ nhầm, thực vật tìm thiếu một lá hay lượm nhiều hơn hai quả, lão gia tử liền thổi râu trừng mắt bắt hắn cầm đèn ôm bụng đói, chân lấm tay bùn đi kiếm lại lần như thế hai năm sau, những thứ khác không nói đến, ngược lại, hắn giờ đã luyện thành một đôi thiên lý nhãn có thể từ trong một đống cây cỏ xa tít tìm được thứ mình nhờ vào đôi mắt ban tặng này, Trữ Nhược ở trên đường về nhà đang lẩm nhẩm hát thì phát hiện Mộ Cẩm nằm trong một đống Cẩm úp mặt xuống, khi Trữ Nhược lật thân y qua thì chỉ có thể nhìn thấy lông mi, lỗ mũi, đôi mắt đều tối tăm, trên quần áo dính đầy bùn, hai lỗ rách lớn trên tay áo kéo dài đến lại, vô cùng thê thảm, quần áo tả Nhược nhất thời từ đáy lòng dâng lên tinh thần trượng nghĩa sôi sục, giả bộ như thật bắt mạch cho hơi thở mỏng manh, sinh mệnh chỉ trong một sớm một sát sắc mặt một phen, rất có thể là bị bùn chặn hô hấp!Trữ Nhược úp mặt tượng đất xuống trên đầu gối, tay dùng sức vỗ vào lưng y, tượng đất ho sặc sụa, nước bùn văng lên đầy người Trữ Nhược dù vô cùng đau đầu nhức óc, nhưng vì nguyên tắc thầy thuốc tâm như từ mẫu’ cho nên hắn vẫn lấy viên thuốc nhỏ màu xanh biếc trong túi ra, nhét vào trong hàm răng tượng đất. Sau đó lại như trả thù, hung hăng véo hai má tượng đất thở hổn hển thật sâu, sau đó tỉnh lại, mở mắt, lau mặt, thốt lên câu đầu tiên “Vị gì mà ghê tởm vậy?”Trong giọng nói hơi có chút tư thế thiếu gia, phi phi hai tiếng, phun ra một bãi nước bọt màu xanh đen. Y vừa định đứng dậy phủi bùn đất trên người thì lúc này mới phát hiện toàn thân cao thấp không nơi nào sạch sẽ.“Đây… đây là đâu?” Cuối cùng cũng hỏi vào vấn đề Nhược liếc ngang liếc dọc, bỉu môi nói “Ngươi bị người buôn lậu lừa bán tới đây sao?”Tượng đất lắc Nhược hỏi lại “Ngươi không biết đây là đâu, vậy tại sao lại chạy trốn đến đây?”Tượng đất muốn nói lại thôi, trên gương mặt chỉ có đôi mắt sáng như vì sao đang chớp Nhược vung cánh tay nhỏ bé lên, rất có khí phách “Không phải trốn nhà đi à, thôi quên đi, không hỏi ngươi nữa.”Tượng đất còn chưa kịp gật đầu thì bụng đã kêu lên rột rột. Trữ Nhược lặng lẽ giấu ổ bánh mì vẫn hay mang theo bên mình, thấy tượng đất ngẩng đầu hỏi “Có nơi… Tắm rửa không?”Trữ Nhược khinh khỉnh quay lưng lại, nhấc chân bước đi, tượng đất xoay người bò dậy, nhanh chóng giũ bỏ bùn đất đã khô trên tay, rồi vội vàng đi theo đằng sau Trữ đất cao hơn Trữ Nhược nửa cái đầu, chân hiển nhiên cũng dài hơn, chưa tới hai bước đã bắt kịp Trữ Nhược, vẫn không ngừng đặt câu hỏi.“Đây là đâu?”“Núi Kỳ Lân.”“Chúng ta đi đâu vậy?”“Không phải Chúng ta’, là ta ~ ”“Được, ngươi đi đâu vậy?”“Vực Kỳ Lân.”“Đi vào trong đó, để làm gì?”“Về nhà.”“Nhà ngươi ở chỗ nào của vực Kỳ Lân?”“Động Kỳ Lân.”“À…” Tượng đất câu hiểu câu không đáp lại, Trữ Nhược từ trong đáy lòng khinh bỉ, kẻ này đúng là ngu ngốc mà, ngay cả nơi ở của Hoắc thần y mà cũng không đất im lặng vài giây, rồi lại hỏi “Ngươi tên là gì?”“Trữ Nhược.” Trữ Nhược hất đầu, có phần kiêu ngạo.“Ta tên là Mộ Cẩm.” Tượng đất tự giới thiệu.“Trong nhà có mấy người?”“Ách? Ta còn có một đệ đệ tên là Mộ Sắt.”“Vậy ngươi bỏ nhà đi sao không dẫn theo đệ đệ cùng trốn?” Trữ Nhược xoay người, nhe răng trợn mắt hỏi, ngữ khí rất bất mắt Mộ Cẩm phút chốc trở nên ảm đạm “Hắn… Không cần bỏ trốn…”Đương nói chuyện thì đã đến trước sơn động, Trữ Nhược vỗ tay nói “Về đến nhà rồi, về đến nhà rồi!” Hắn nhìn Mộ Cẩm chớp chớp mấy cái, “Ngươi cũng không tệ lắm, đi đường xa như vậy, bụng thì réo nửa ngày mà lại chẳng đuối sức.”Mộ Cẩm nhếch miệng cười, bên khóe môi rớt xuống hai mẩu bùn vụn, y lập tức ngậm miệng lại.“Sư phụ ~ ta đã về rồi ~” Trữ Nhược vọt vào sơn động, Hoắc thần y mắng “Thằng nhãi ranh! Hôm nay sao lại về trễ như vậy, muốn chống đối đấy à!”Vừa nghiêng đầu, thấy bóng người đen sì sì phía sau Trữ Nhược, Hoắc thần y bị dọa đến mức ngay cả chòm râu bạc cũng rung rung. Mộ Cẩm thế nhưng thật ra rất lễ phép, cung kính bước lên thi lễ “Chào tiền bối.”Hoắc thần y đánh giá người nọ một hồi, ông vươn ngón tay đặt lên nơi sạch sẽ duy nhất ở cổ tay Mộ Cẩm, ngón tay đột nhiên run lên, thật lâu sau vẫn không buông Cẩm cũng không dám giãy dụa, Trữ Nhược ngáp dài một cái, nhịn không được nói “Sư phụ, ông bắt mạch cho người ta mà sao lại run rẩy như vậy?”Hoắc thần y hung hăng trừng mắt liếc hắn, thanh âm trầm xuống, nhìn chăm chú vào Mộ Cẩm hỏi “Vị tiểu huynh đệ này, ngươi cần ta giúp gì à?”Mộ Cẩm khom người nói “Đúng vậy.”Hoắc thần y thở dài “Ngươi nói ra thử xem.” Trữ Nhược mặt không thay đổi, đứng ở phía sau lôi lôi kéo kéo.“Xin hỏi, có thể cho ta một thùng nước ấm để tắm được không?”Nghe xong lời này, vẻ mặt Hoắc thần y mới vừa bình tĩnh lại trở nên kinh ngạc.♣♣♣* Quả sơn tra20130523104036
Editor Lệ Cung ChủTrong nửa năm kế tiếp, Trữ Nhược rốt cuộc chưa từng nhắc đến hai chữ “Mộ Cẩm” trước mặt Hoắc thần y, cứ như người này đã tan theo đông tuyết biến mất trong trí hắn lại bắt đầu ham thích thu thập một vài tin tức trên giang hồ, Hoắc thần y cũng giả vờ vô tình đàm luận đôi chút với hắn; hắn bắt đầu bỏ đi tính cách bướng bỉnh cứng đầu, không còn cãi nhau với sư phụ, cũng không dang chân chạy trên núi chơi đùa đến chạng vạng mới về, hắn trở nên ham học hỏi, Hoắc thần y cũng trở thành một lão sư chân chính, giảng giải kỹ càng về thảo dược cho Trữ Nhược Nhược vốn thông minh, học gì cũng mau, lại không giống những đứa trẻ bằng tuổi hay kêu khổ than mệt, dễ chán. Cộng thêm việc được danh sư đệ nhất thiên hạ chỉ dạy, nửa năm trôi qua, hắn đã giỏi hơn những thầy thuốc bình thường rất nhiều. Mỗi khi có người bệnh họ Mộ đến, Hoắc thần y đều kêu Trữ Nhược lên chẩn đoán, nói cho hắn hiểu rõ một cách tỉ Nhược đòi học võ công, Hoắc thần y thản nhiên nói “Làm nghề y là vì hành y tế thế, học võ công giết giết chém chém làm cái gì?” Trữ Nhược trả lời “Chỉ là muốn tự bảo vệ mình thôi.” Tiếc rằng Hoắc thần y đối với lĩnh vực này tựa hồ dốt đặc cán mai, chỉ có thể nhờ vả các đại hiệp sau khi bình phục chỉ điểm mấy chiêu, hoặc lấy thù lao bằng những tập tranh ảnh tư liệu về võ công. Hoắc thần y mỗi ngày đều đun một chén nước thuốc bắt Trữ Nhược uống hết, nói là có thể nội ngoại kiêm tu, hỗ trợ lẫn nhau, rất có ích đối với công uống thuốc, luyện luyện công, bắt bắt mạch, cuộc sống trôi qua bình yên như mùa xuân tới, thời tiết dần dần ấm lên, Trữ Nhược thi thoảng hay ngây ngốc nhìn về phía xa xăm một đỗi lâu, hoặc đến bên bờ vực ngồi một lát, ngắm những đóa hoa “mộ hương” nho nhỏ xanh thu năm nay, hoa “mộ hương” sẽ héo, đây là cơ hội hái hoa ba trăm năm chỉ có một công phu tầm thường của mình, chỉ đành ngồi nhìn mà thở hè cũng tới rất nhanh, Hoắc thần y mỗi ngày đều lấy thảo dược mới cho Trữ Nhược nếm thử, cứ nếm hoài đến nỗi đầu lưỡi của hắn sưng phù, nói cũng nói không nên lời. Hoắc thần y mỉm cười, khóe mắt cong cong “Trên đời này, thuốc cứu người và hại người cơ bản không khác nhau, muốn làm nghề y chữa bệnh, phải hiểu rõ dược tính của vạn vật, thời xưa Thần Nông nếm bách thảo, hôm nay Trữ Nhược ngươi đừng hòng lười biếng.”Sau đó mùa hè cũng trôi qua, đêm bắt đầu dài hơn, tiếng kêu côn trùng thay thế tiếng ve sầu trên cây. Trữ Nhược suốt mấy ngày im lặng không nói lời nào. Hoắc thần y lại đưa một viên thảo dược, Trữ Nhược thật cẩn thận ngậm trong miệng, dùng đầu lưỡi thăm dò một hồi, thấy không có gì khác thường, liền lớn mật cắn một miếng nhỏ nuốt vào, chưa quá vài giây thì đau quặn bụng, hắn ôm bụng đầu đầy mồ hôi lạnh, ngồi chồm hổm trên mặt thần y lạnh lùng nói “Ngày hôm qua mới vừa cùng ngươi nói về Lan thương’, lúc đầu ngậm vào miệng sẽ không hề có gì khác lạ. Sau đó sẽ có vị chát, ngươi mới đó đã quên sạch rồi.” Ông nhìn xuống Trữ Nhược đang cắn chặt môi, “Ngươi cứ không để ý như vậy, vừa gặp chút chuyện thì thần trí đã hoảng hốt, không biết về sau sẽ hại chết bao nhiêu mạng người đây?”Trữ Nhược cuộn mình trên mặt đất không đáp lời, sắc mặt vàng vọt, Hoắc thần y thở dài, từ trong túi lấy ra một viên thuốc xanh thẫm nhét vào miệng Trữ nước hòa tan màu xanh biếc chảy ra từ khóe nhớ rõ ngày ấy một năm trước, người nọ phun ra một bãi nước miếng vừa xanh vừa đen, trách móc nói “Cái gì vậy, mùi vị gớm ghiếc quá?”Còn nhớ rõ y từng nói, cả đời sẽ đối tốt với nhớ rõ y cười xua tay, nói, Trữ Nhược, sau này, hàng năm ta đều tới thăm ngươi, ngươi đừng chua chát, đắng đến gan mật tâm phổi, Hoắc thần y vỗ đầu Trữ Nhược “Đừng chờ nữa.”Ông nhìn Trữ Nhược cúi thấp đầu, khóe miệng gượng nhi ngốc, ngươi và tiểu tử kia mới biết nhau có hai tháng, hắn lại đột nhiên bị bắt đi mất, ngươi mới nhớ mong hắn như thế, chứ nếu ở cùng nhau một thời gian nữa, có thể chỉ cần thêm hai tháng nữa thôi, ngươi và hắn có lẽ sẽ thấy chướng mắt nhau, cãi nhau ầm ĩ một trận rồi trở mặt, chẳng ai để ý đến ai nữa, hoặc có lẽ sẽ đánh nhau tơi bời, có lẽ có một ngày sẽ bởi vì chuyện lớn hoặc nhỏ nào đó mà trở mặt thành người lạ, cả đời không qua lại với nhau có lẽ, chuyện gì cũng không xảy ra, các ngươi vẫn gần gũi thân thiết với nhau, sau đó tới một ngày nào đó, hắn trở thành người quan trọng nhất trong lòng đó lại có một ngày, hắn đi mất, vì thế ngươi ở đây ngây ngốc chờ hoài chờ mãi, chờ một năm rồi lại một năm, chờ một năm lại thêm một năm khi đó thật sự muốn quên cũng không quên được, càng không muốn nhớ đến, kỷ niệm ở trong lòng lại càng khắc sâu dày đã tới nông nỗi đó, cho dù cạn tình cạn nghĩa cạn yêu, thì cũng có ích thần y hít sâu một hơi, bản thân cũng đang suy nghĩ, Trữ Nhược cũng chỉ là một đứa trẻ lớn tuổi. Có lẽ qua mấy ngày, té đau một cái, khóc lớn một trận rồi thì hắn sẽ tự nhiên quên hết tất Nhược không còn ngây ngốc nhìn về xa xăm nữa, cũng không còn bị Hoắc thần y đầu độc đến thượng thổ hạ tả. Biểu tình trên mặt hắn dần dần trở nên phai nhạt, cũng không còn vô thức liếc nhìn ven đường dưới chân núi, mà chỉ nhìn về phía bầu trời chiều đọng trên đỉnh cuối cùng của một năm ước hẹn, trời nắng, không khí cuối thu trong lành, khi đêm đến, tà dương tựa như Nhược tập trung rửa sạch rể cây lan thương. Mấy ngày nay, Ngô đại hiệp của Tử giáo phải lên núi lấy chiết xuất của lan thương để điều trời dần dần tối sầm, Trữ Nhược cất kỹ lan thương, khi trong phòng chỉ còn ánh đèn nhỏ, Hoắc thần y ngồi trên ghế mây ngủ gật, bỗng nhiên trước mắt tối sầm, động tác tay che mắt nhẹ tênh, nhẹ đến nỗi khiến người ta sinh ra lỗi giác đêm đột nhiên buông xuống, đèn lại trùng hợp nghe thấy phía sau vang lên một thanh âm quen thuộc mà xa lạ “Chà, trời tối rồi.”Trữ Nhược ngừng thở, cả người cứng đờ, chân giống như bị cố định trên mặt đất.“Trữ Nhược, ngươi không nhận ra ta sao?” Người nọ có chút bất mãn hỏi, vẫn như cũ không buông Nhược chỉ cảm thấy trước mắt mình dần dần sáng trở lại, một câu cũng không nói nên nọ tức giận buông tay làm bộ như sắp đi, Trữ Nhược vương tay nắm chặt tay y. Người nọ quay đầu lại, tươi cười “Trữ Nhược, có nhớ ta không?”Y vẫn đẹp như vậy, đôi mắt tựa như ngôi sao sáng nhất trong đêm với một năm trước đã cao hơn nhiều, dáng người to lớn, dung mạo đã mất đi nét ngây thơ của tiểu hài tử, giờ trở thành thiếu niên hấp dẫn ánh nhìn của người khác, cộng thêm áo cẩm ngọc bào, đứng dưới ánh đèn nhỏ mờ nhạt trong căn phòng cỏ tranh, lại có vẻ chói mắt phá lệ.“Mộ Cẩm.” Trữ Nhược lắp bắp, rõ ràng nước mắt cũng sắp chảy ra, vậy mà vẫn ráng nói, “Gọi là Mộ Cẩm đúng không? Ta cũng sắp quên mất.”Nói xong, miệng lại cong lên, cực kỳ giống đứa trẻ nhỏ đang giận dỗi, Mộ Cẩm xoa xoa mũi hắn “Thôi thôi, đừng khóc đừng khóc.” Y nhẹ nhàng ôm Trữ Nhược vào lòng, “Ta không phải đã trở lại rồi sao. Ta tới thăm ngươi, Trữ Nhược.”Mộ Cẩm trong ấn tượng của hắn, chưa từng bao giờ dùng giọng điệu ôn nhu như vậy để nói chuyện với Nhược cảm thấy mũi cay xè, lại không nghĩ mình ở trong mắt Mộ Cẩm giống như tiểu oa nhi chỉ biết khóc nhè, chỉ đành vùi đầu vào ngực Mộ Cẩm, để toàn bộ nước mắt thấm vào áo choàng của y, Mộ Cẩm vỗ nhẹ lưng hắn, đột nhiên cung kính gọi “Chào Hoắc tiền bối.”Đúng là Hoắc thần y vừa tỉnh lại sau giấc ngủ, ghế mây vẫn vang tiếng cọt cà cọt kẹt, Hoắc thần y kinh ngạc “Mộ Cẩm? Thật sự là Mộ Cẩm?”Trữ Nhược dụi mắt giãy ra khỏi ***g ngực Mộ Cẩm. Mộ Cẩm ý tứ vo vạt áo thành một nắm, xoay người hành lễ “Đúng vậy.”Hoắc thần y vươn tay đến, ngón tay nhìn như vô tình lướt qua mạch của Mộ Cẩm, Mộ Cẩm không né tránh, vẫn như trước duy trì tư thế khom người, để Hoắc thần y đến nâng thần y nhíu mày, sau đó cười ra lệnh cho Trữ Nhược “Người mà ngươi hàng ngày mong nhớ đã đến, sao còn đứng ngơ ra đó, mau bưng con gà quay đã ướp hai ngày trước lên a.”Trữ Nhược không đợi ông phân phó lần thứ hai đã sôi nổi chạy vào nhà bếp, tiếng chặt gà bang bang vang lên, hắn lục lọi trong đống chén đĩa lộn xộn, sau đó mỗi tay bưng mấy cái bát chạy thần y và Mộ Cẩm nhìn nhau Nhược đang cầm chén đĩa cười hì hì chạy đến, vỗ tay bắt đầu phân bát, nháy mắt ra hiệu với Hoắc thần y “Sư phụ, ta ngồi cạnh ông hay cạnh Mộ Cẩm?”Mộ Cẩm nhìn Hoắc thần y mỉm cười, Hoắc thần y thanh thanh cổ họng “Ngươi thích ngồi đâu thì ngồi đó, cho dù ta nói ngươi ngồi cạnh ta thì ngươi cũng sẽ ngồi cạnh Mộ Cẩm thôi.”
lời hứa cả đời